Tại lúc mấy người Cảnh Lâm vội vàng vào núi săn bắt thú, thì Thi Lỗi có cho người đến một chuyến, đưa bọn cậu một tờ truyền đơn, do người viết, mặt trên đều là một vài thông tin liên quan tới hội giao dịch và giá cả vật phẩm đã được thống nhất đăng bán, mặc dù là lấy vật đổi vật, nhưng cũng không thể khiến thị trường giao dịch bị rối loạn được, những vật phẩm thường dùng, sẽ có giá cả tương ứng ghi hết ở bên trên. Thứ đắt nhất trong số đó chính là các loại muối, thịt gạo, rượu thuốc lá, có điều vật quý giá nhất vẫn là các loại rau dưa trước kia, đáng tiếc bây giờ còn chưa là lúc có thể lấy ra được, lúc người trong thôn nhìn thấy danh mục ấy, đều lắc đầu tiếc nuối.
Có những vật phẩm viết trên truyền đơn, người trong thôn cũng định hướng được hàng hóa chuẩn bị mũi nhọn. Sau mấy ngày liền bận rộn trong núi, cuối cùng người trong thôn cũng thu hoạch được nhiều vô số, những vật phẩm khác cũng góp nhặt được không ít.
Trước một ngày bắt đầu hội giao dịch, mấy người Cảnh Lâm đi lên huyện một chuyến, cậu muốn bày hàng, cũng phải đi trước xem xét ra sao đã. Bọn cậu vừa ra khỏi cửa, mấy người thức dậy sớm muốn vào núi bận rộn nhìn thấy bọn cậu đi về phía cửa thôn, liền vội vã gọi bọn cậu lại, sau khi biết chuẩn bị lên huyện thì núi cũng chẳng thèm vào nữa, tất cả đều nói dẫn bọn họ đi cùng với
Anh em nhà họ Tạ sau khi trải qua lần hành động diệt hoa, nhìn qua tinh thần khí chất xác thực không còn giống với lúc trước, không còn vẻ uể oải lộ ra mỗi lần gặp trước đây, hai người đều một bộ tinh thần tỏa sáng. Hai anh em họ nhìn thấy đám Cảnh Lâm, liền thân thiết bắt chuyện.
Tạ Thư nói: “Thù lao lĩnh được tại lần trước, đủ cho toàn gia đình chúng tôi sinh hoạt trong một đoạn thời gian, ngày hôm qua có người từ trên huyện tới bên này tuyên truyền muốn mở hội giao dịch, tin tức ghi trên truyền đơn tương đối ít, nên chúng tôi liền dự định ngày hôm nay đi xem một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


