Cửa thử thách thứ nhất Huyễn trận liền đào thải hơn nửa số người, những người này trước sẽ trở về phòng học đợi, đến lát nữa đồng thời được đưa về với những người bị đào thải tiếp theo.
Nói tóm lại cuộc sàng chọn chia làm ba giai đoạn, trước hết là tâm tính, sau đó chính là tố chất thân thể và năng lực phản ứng, sau ba giai đoạn này, hơn một trăm người còn dư lại tiếp tục bị loại hơn năm mươi, cuối cùng tính tổng lại vừa tròn 100.
Người mà Cảnh Lâm quen biết bên trong, ngoại trừ mấy anh em Tào Tam Gia, thì những người khác đều lưu lại, bao gồm cả hai anh em họ Tạ nữa, hai người này đúng là khiến Cảnh Lâm bất ngờ, cửa kiểm tra tố chất thân thể kia, lúc hai người này chạy cự li dài, mỗi khi thấy sắp ngã xuống tới nơi, lại đều cố chống được.
Ngụy Chân đứng trên đài cao, nói với những người lưu lại: “Đợt tập huấn chỉ diễn ra trong ba ngày, vì thế thời gian khá là khẩn trương, sau bữa cơm tối nay, xin mọi người lần thứ hai đến sân luyện tập tập hợp.”
Ngụy Chân chín tuổi nhập môn, một mặt trận pháp này anh đến hiện tại đã nghiên cứu sắp ba mươi năm rồi, ở mặt này trước đây ngoại trừ sư phụ ra, thì không người có thể sánh kịp anh, gặp phải Huyễn trận của hoa ăn thịt anh còn có thể tự an ủi bản thân là do nó biến dị đến mức quá lợi hại, nhưng gặp được người này, Ngụy Chân bắt đầu ngẫm nghĩ, có lẽ từ trước tới giờ mình thực quá mức tự tin vào bản thân, lại không nghĩ tới Nhân ngoại hữu Nhân, Thiên ngoại hữu Thiên.
Có điều người đó là ai, vừa nãy anh đã quan sát một lượt hết những người ở chỗ này rồi, nhìn ai cũng giống như người đó, nhưng trông kỹ lại ai cũng chẳng phải. Chỉ trách bởi vì anh bố trí trận pháp quá mệt nên tạm thời đi nghỉ ngơi, để cho mấy người Phương Á Châu nhìn chằm chằm trận pháp, sau khi trận pháp bị phá có gọi bọn họ tới hỏi cẩn thận, bọn họ chỉ nói tất cả đều bình thường, bọn họ dùng mắt người trần, những gì trông thấy hoàn toàn khác so với anh, nên cũng chẳng hỏi ra được nguyên cớ.
Trở lại giảng đường, người bị đào thải lúc nãy đã không thấy đâu.
Cảnh Lâm cũng tới lúc này mới phản ứng lại được, hỏi Nghiêm Phi: “Tại sao lúc đó hai người chúng ta có thể cùng xuất hiện trong một thế giới Huyễn trận đồng nhất, Huyễn trận chế tạo ra được ảo giác thì phải xâm nhập vào thế giới não bộ, ý thức của người lọt vào. Chính vì thế, sao những hình ảnh kia chỉ nhìn được của em, không thấy của anh?”
Nghiêm Phi cũng ngẩn người, sau đó nói: “Không biết, có thể bởi vì đến hiện tại, còn chưa có chuyện gì đánh gục được anh mà tạo thành bóng ma tâm lý đi.” Nếu không phải vậy thì y cũng không cách nào lý giải được vì sao lại như thế, kể cả khi còn bé bị người bắt nạt lấy tiền, nhưng sau đó chính mình cũng đã báo thù, ám ảnh chẳng thể xây dựng nổi.
“Tỏ rõ anh là người có tâm lý phi thường cứng rắn.” Nghiêm Phi còn đế thêm câu.
Cảnh Lâm suy nghĩ một chút, chỉ có thể quy kết cho thần thức của cậu tuy mạnh hơn Nghiêm Phi, nhưng sự ám ảnh trong nội tâm kia vẫn bị Huyễn trận thừa cơ, mới xuất hiện tình huống như thế, còn Nghiêm Phi, chắc là như y nói, tâm lý quá cứng rắn, Huyễn trận không có chỗ xuống tay.
Khúc nhạc dạo ngắn này, gọi là hai người thảo luận còn chưa được tính, đã bị nháy mắt ném ra sau đầu rồi.
Buổi tối lúc Phương Á Châu tới đưa cơm, còn mang đến một trăm bản hợp đồng, đây chính là văn bản liên quan tới thù lao sau khi những người tình nguyện bọn cậu tiêu diệt được hoa ăn thịt, cùng với một ít bồi thường cho người nhà của những ai chẳng may bỏ mình.
Những hợp đồng này đều là viết tay, chữ viết gần giống với chữ đánh máy, ngược lại đọc rất thuận mắt. Mọi người vừa ăn vừa kiểm tra hợp đồng, đợi sau khi ăn xong, hợp đồng cũng đọc gần hết, tại sau khi hai bên đều không cảm thấy có vấn đề gì, bên chỗ Phương Á Châu, đã có chữ ký của Ngụy Chân cùng người phụ trách căn cứ trên hợp đồng, lúc này Phương Á Châu cũng trước mặt mọi người ký lên tên của mình.
Hiện tại đã không có pháp luật ràng buộc, bản hợp đồng này có hiệu lực hay không, cũng là xem ở việc hai bên có thể tự ràng buộc lẫn nhau như thế nào, có thể tuân thủ giữ đúng đạo đức tới mức nào.
Thời gian khá sít sao, buổi tối liền bắt đầu tập huấn. Vốn toàn bộ sân thể dục được trải đất, vì để tập huấn mới dọn dẹp ra, buổi tối người căn cứ liền dựng một vòng vây quanh nơi này, cứ cách một khoảng liền cắm xuống một cây đuốc, chiếu sáng trưng chung quanh lên.
Bởi vì Nghiêm Lộ và Triệu Chí Văn sở hữu sức mạnh đặc thù, nên từ mới bắt đầu Cảnh Lâm liền căn dặn hai người tân lực biểu hiện cho mình và những người khác gần giống nhau, cũng là sợ hai người biểu hiện quá xuất sắc, vạn nhất bị kẻ xấu biết được lại nổi lên tâm tư không tốt gì. Vì thế lúc tập huấn các loại sức mạnh, Nghiêm Lộ và Triệu Chí Văn vẫn luôn cẩn cẩn thận thận, không lộ ra manh mối gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
