Tạ Thư, Tạ Văn rất hồi hộp.
Hai nam nhân gầy rọp sau khi nhìn thấy đám Cảnh Lâm lên xe, trong đôi mắt đều lóe sáng.
Bọn họ biết hoa ăn thịt người lợi hại, thế nhưng bọn họ đã cùng đường rồi, lương thực trong nhà không còn nhiều lắm, số lượng khẩu phần ăn của tám miệng người trong nhà đè nặng lên vai bọn họ. Có nguy hiểm nữa, cũng phải đi, đương nhiên, cũng là do lúc huyện chiêu thu người tình nguyện có tuyên truyền trong đoàn sẽ đi theo tu sĩ, dầu sao có người chống đằng trước rồi.
Cơ mà vẫn thấy khẩn trương a.
Lúc trước thấy Long Chương và Giun Bảo Bảo, bởi vì không quen, nên bọn họ cũng chỉ gật gật đầu rồi thôi, bây giờ nhìn thấy mấy người Cảnh Lâm, nhất thời an tâm không ít, thật nhiều lần bọn họ đi ra ngoài đều là theo cùng đám Cảnh Lâm, tuy bọn cậu chỉ thuận tiện cho bọn họ đáp nhờ, nhưng xác thực đã trợ giúp bọn họ không ít, cả nhà bọn họ thực sự rất cảm kích mấy người Cảnh Lâm, vì thế so với những người khác, có vẻ thân cận hơn rất nhiều.
Đám Cảnh Lâm thì lại nhìn một chút Tạ Thư và Tạ Văn, hoài nghi bọn họ có thể vượt qua cửa sàng chọn lần này hay không. Tạ Văn còn tốt, dầu sao cũng là anh nông dân quanh năm làm lụng tại quê nhà, thân thể so với Tạ Thư – một người nam nhân lịch sự nho nhã này – cường tráng hơn chút, nhưng cũng chẳng chịu nổi bộ dáng hiện tại của bọn họ đều gầy còm như thế.
Anh em nhà họ Tạ nhỏ giọng nói chuyện với mấy người Triệu Chí Văn, Nghiêm Phi quay đầu chào hỏi cùng thợ rèn Lưu, Cảnh Lâm thì lại vẫy vẫy tay với Giun Bảo Bảo: “Tới đây.”
Giun Bảo Bảo lập tức trườn tới bên cạnh cậu, rất thân mật mà dùng cái đầu trơn bóng cọ đầu gối Cảnh Lâm, Long Chương cũng đưa ra lời đề nghị đổi chỗ với người ngồi bên cạnh đám Cảnh Lâm, sang ngồi bên này.
Cảnh Lâm nhỏ giọng nói với Long Chương: “Sao cậu lại mang nó ra ngoài?”
Long Chương hỏi: “Sao vậy?”
Trước tận thế Long Chương chỉ là một cậu học sinh còn suốt ngày buồn phiền vì chuyện không thể được ngủ, cảm giác lười biếng không muốn đi học không muốn làm bài tập mà thôi, những phiền não này so với vấn đề sinh tồn hiện tại, căn bản không xứng nhắc tới. Khoảng thời gian gần một năm đau khổ, khiến cậu nhanh chóng trưởng thành. Nếu cậu không có Giun Bảo Bảo, đã chẳng thể sống tùy tiện như hiện tại, mà nếu Giun Bảo Bảo không có cậu, cuộc sống sinh hoạt của nó có khả năng chẳng có gì khác so với bây giờ. Chung quy cậu cũng chỉ là người bình thường, năng lực không bằng Giun Bảo Bảo, có khả năng tuổi thọ cũng chẳng sánh được với nó, hiện tại cậu vẫn còn, tốt xấu có thể đứng chắn trước Giun Bảo Bảo, tiếp sức cổ vũ cho nó, thế nhưng nếu cậu mất rồi thì sao, dù là chuyện gì Giun Bảo Bảo cũng phải một mình đối mặt rồi.
Giun Bảo Bảo nhát gan như vậy, rất dễ bị người khác bắt nạt. Thế nên việc Long Chương có thể làm lúc này, chính là dạy nó không sợ hãi, không thể sợ hãi nữa, làm hết sức mình rèn luyện lòng can đảm và năng lực chiến đấu của nó.
Long Chương nói: “Cũng vì lý do đó, mà con mèo kia trong thôn các anh không theo tới sao?” Cậu ta không biết nhà Cảnh Lâm có bốn con biến dị thú, cậu ta chỉ có ấn tượng với Meo Meo.
Cảnh Lâm gật gật đầu, không nhiều lời thêm.
Long Chương không đồng ý nói: “Không thể luôn dựa dẫm vào biến dị thú được.”
Lời này, mấy người Cảnh Lâm đều đồng ý, giống như mấy người nhà Đường Hào, rốt cuộc vẫn là người bình thường với tư tưởng được chăng hay chớ, tính ỷ lại bốn con mèo biến dị quá mạnh.
Đơn giản nói vài câu xong, Cảnh Lâm cũng quay sang bên kia hỏi thăm một chút thợ rèn Lưu. Dù sao thì lúc trước thợ rèn Lưu cũng đổi được một sọt cải thảo tươi mọng từ chỗ Cảnh Lâm, ký ức đến hiện tại còn rất sâu sắc, vì thế đương nhiên nhớ rõ Cảnh Lâm. Từ sau đợt cải thảo non đó, thợ rèn Lưu chưa được hưởng qua rau dưa ăn ngon như vậy, mỗi ngày không phải thịt thì chính là lá cây lá cỏ khó ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


