Sau khi giải lao xong, lúc xác định nhân số tiếp tục đi tiếp, anh em nhà họ Tạ muốn đi theo mọi người cùng tiến lên.
Tổng số không tới 30 người.
Ra Phòng Ngự trận, dây leo phô thiên cái địa lập tức khởi xướng công kích về phía mọi người. Hai anh em họ Tạ phản ứng chậm nhất, đoạn đường này đám Cảnh Lâm cũng giúp hai người đỡ vô số công kích.
Mọi người vẫn như thế đi về phía trước chừng nửa giờ, tới địa phương lần trước đoàn Ngụy Chân gặp nạn.
Có thể do phần lớn người nơi đây trong thân thể có độc tố con nhện, mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, phát hiện vẻ mặt của nhau vẫn rất bình thường.
Ngụy Chân đi ở đầu tiên, vì đoàn người cản lại phần lớn công kích, anh thấy thần trí mọi người vẫn còn tỉnh táo, liền dẫn mọi người tiếp tục đi về phía trước. Sau khi đi qua nơi này, dẫn mọi người đi hướng về phía bên phải.
Phương Á Châu chỉ biết gốc hoa ăn thịt người đó đã cắm rễ ở một góc nào đó trong con phố này thôi, vị trí cụ thể cũng không rõ ràng. Cũng nhờ Tạ Thư, bởi vì hắn từng một lần tiếp xúc ở cự ly gần với hoa ăn thịt, nên ký ức khắc sâu, dáng dấp đường phố ngay lúc đó đến hiện tại hắn vẫn còn có thể hồi tưởng lại được, mắt thấy Ngụy Chân dẫn mọi người vẫn đi về phía bên phải, hắn thấy khó hiểu, sau đó nhỏ giọng nói với Cảnh Lâm: “Đường này có đúng không thế, lúc đó tôi cùng người nhà thoát thân chính là chạy sang bên này, đây là phương hướng hoàn toàn ngược lại với vị trí gốc hoa ăn thịt, nếu tiếp tục đi như thế, chỉ có thể cách hoa ăn thịt càng ngày càng xa, chúng ta không phải muốn thâm nhập vào chỗ cắm rễ của nó hay sao?”
Cảnh Lâm vừa nghe thế, nhất thời cảnh giác. Cậu làm một thủ thế, người xung quanh cậu không hẹn mà cùng ngừng lại.
Cảnh Lâm nhìn bóng lưng Ngụy Chân, hô với anh ta một tiếng: “Ngụy đại sư, đi lầm đường rồi.”
Ngụy Chân vốn đang không ngừng múa kiếm bỗng nhiên dừng lại, những dây leo một khắc trước còn giương nanh múa vuốt với anh ta chợt lặng yên hạ xuống hết, những đóa hoa đối diện với Ngụy Chân đồng loạt thay đổi phương hướng, cùng nhìn về phía đám Cảnh Lâm.
Đồng tử mọi người đều rụt lại, nhìn thấy bóng lưng Ngụy Chân quay về phía mọi người vẫn không nhúc nhích, những ai cách anh ta gần một chút đều cảnh giác lui về sau.
Ngụy Chân xoay người lại, đôi mắt lóe lên sự nham hiểm, khóe môi nở nụ cười gằn, không hề còn mặt mày ôn hòa nữa, mà trở nên âm trầm quỷ dị, khí chất cả người cũng thay đổi.
Phương Á Châu đứng trước mọi người, trợn to hai mắt: “Ngụy đại sư?”
Cảnh Lâm nói: “Anh ta rơi vào ảo cảnh rồi.” Nhưng so với rơi vào ảo cảnh, thì cậu càng thiên hướng về việc Ngụy Chân bị hoa ăn thịt điều khiển thần trí.
Không biết từ khi nào, Ngụy Chân đã không còn là Ngụy Chân.
Nghiêm Phi liền nói: “Anh ta không nói một tiếng dẫn dắt chúng ta rời xa con phố hoa ăn thịt cắm rễ, dụng ý của anh ta, hoặc phải nói chuẩn hơn, dụng ý của hoa ăn thịt là gì?”
Nghiêm Lộ đáp: “Kiêng kỵ? Phòng bị?”
Mà lúc này, Ngụy Chân đã động. Cây kiếm vốn nên quay về phía hoa ăn thịt, lại thay đổi phương hướng chỉ về phía bọn cậu.
Anh ta vung một kiếm về phía Phương Á Châu cách gần nhất, Phương Á Châu biết chỗ thần kỳ của kiếm khí, cách xa cũng có thể hại người, nên không dám có chút bất cẩn nào, hắn lập tức tránh né, thế nhưng cánh tay vẫn bị tước mất một miếng thịt, nhất thời bị đau mà kêu thảm thiết một tiếng.
Mọi người cũng biết sự lợi hại của Ngụy Chân, nên vội vàng tránh né, đội ngũ thành ra loạn cào cào.
Cảnh Lâm rút ra dao găm tiến lên đỡ đòn, cũng nói với mọi người chung quanh: “Trấn định lại, yểm trợ chúng tôi.”
Dã man, bạo lực, lại cực hữu hiệu.
“Keng!”
Dao găm trên tay Cảnh Lâm bị quấn đi, bị dây leo ném xuống mặt đất nơi xa xa, cậu nhanh chóng rút ra gai xương rồng bên hông, dán lên một tấm Công Kích phù, hàn quang lóe lên, cậu giơ tay chặn lại, kim loại cùng gai cứng va chạm với nhau, phát ra một tiếng giòn vang. Sức mạnh cùng linh khí hai người tạo ra va đập vào nhau, đồng thời bị đẩy ngược tách ra ngoài. Nhưng Ngụy Chân lùi lại có chút lợi hại hơn, lúc sắp ngã xuống đất, thì dây leo sau lưng chặn lại anh ta, đỡ cho đứng thẳng dậy, lần thứ hai phát động công kích với Cảnh Lâm.
Khối không khí tại mi tâm Cảnh Lâm trong lúc vô tình xoay tròn, một tia lại một tia linh lực bị cậu vô ý thức rút ra từ trong thân thể, bám lên gai xương rồng, mơ hồ lóe lên ánh sáng, tựa như trắng bạc, tựa như xanh đậm, tựa như màu tím, rồi lại giống màu đỏ.
Nắm chặt gai xương rồng, Cảnh Lâm cảm giác thanh kiếm kia của Ngụy Chân không còn sự uy hiếp nữa, cậu vô cùng tín nhiệm giao phía sau lưng cho Nghiêm Phi, cũng tự tin vào năng lực tự vệ của mình, mà chuyên tâm đối phó với Ngụy Chân.
Trong lúc nhất thời Cảnh Lâm như có thần linh trợ giúp, đánh Ngụy Chân khiến anh ta liên tiếp lui về sau, cũng hoặc là do hoa ăn thịt đã đến cực hạn để điều khiển được Ngụy Chân. Tại thời điểm Cảnh Lâm lại một lần nữa đâm gai qua, thân thể Ngụy Chân bỗng nhiên co giật, kiếm trong tay chợt rơi xuống đất, ôm đầu thống khổ quát to lên.
Cảnh Lâm xoay cổ tay, đổi đâm thành đánh, muốn đánh ngất Ngụy Chân. Nhưng không chờ tay cậu thật sự đánh vào gáy Ngụy Chân, mấy dây leo bỗng nhiên quấn lấy hai chân anh ta, quăng lên giữa không trung, sau đó Ngụy Chân bị tầng tầng dây leo nâng lên, chúng nó cực nhanh chuyền động, mau chóng làm Ngụy Chân biến mất trước mặt mọi người, mà lúc này tựa như dây leo mới lộ ra răng nanh chân chính của nó, chúng nó không tiếp tục phát động công kích nữa, cũng không phản kích lại, đóa hoa dây leo bị chém đứt cũng không lùi về nữa, chúng nó đan xen vào với nhau, hình thành một tấm lưới chặt chẽ, bắt đầu nhanh chóng ép sát lại về phía đoàn người.
Long Chương quay về phía lưới cắt xuống một đao, lưới rách, nhưng ngay sau đó lại có cái mới bù vào chỗ hổng. Cứ tiếp diễn như vậy, trước không nói bọn cậu có thể bị những đóa hoa kia ăn thịt hay không, chỉ riêng đám lưới này cũng đủ ép chết bọn cậu.
Một mặt lưới áp sát tới chỗ Tạ Văn, một đóa hoa trên đó trong nháy mắt bao lấy đỉnh đầu hắn.
“A!” Tạ Văn hoảng sợ la to lên, vươn tay định xé đứt cánh hoa, nhưng dù có xé thế nào cũng không thấy nhúc nhích gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
