Tố Trinh bởi vì một ngày phải tắm hai lần, mà tồn oán niệm quá lớn, trong thôn này không giống với ngọn núi nó sống, trong núi có cỏ cây có thể trượt lên trên là được, tại trong thôn này, nó trườn trên đất sẽ bị dính bụi đất, so với trong núi còn bẩn hơn nhiều. Một khi bẩn nó lại bị Cảnh Lâm bắt đi tắm, hơn nữa mỗi ngày Nhạc Nhạc xem truyện cổ tích, đều sẽ đọc lên cho Nhạc Nhạc nghe, Tố Trinh đi theo nghe qua một lần, đối với truyện cổ tích Nhạc Nhạc kể thấy rất hứng thú, vì vậy hôm sau đám Cảnh Lâm muốn vào núi, nó liền cuộn mình ở trên chiếu, chết sông không chịu đi, còn giục Nhạc Nhạc kể chuyện cổ tích cho nó nghe.
Người trong thôn vào núi hái lá cây, lúc trở lại những người khác đều trước tiên tới nhà Mã Nhân Thiện phân ra một phần sau đó mới có thể vác về nhà, Cảnh Lâm và Nghiêm Phi thì trực tiếp chuyển về nhà là được, Chu Ngọc và Chu Phỉ Phỉ giúp ngắt trái cây ra.
Tất cả mọi người nghĩ có thể dùng được lâu dài, nên thời điểm hái đều rất chú ý, tận lực không làm ảnh hưởng tới những gốc cây này, cũng chỉ chọn quả chín hái về mà thôi. Bởi vì số lượng lá cây nhiều, cuối cùng lượng lá cây người mỗi nhà hái được, đều đủ phủ kín căn nhà của mình tới tầng cao nhất, có nhà còn thừa lại rất nhiều.
Ngoại trừ số lá cây được hái về lần cuối cùng chưa kịp sắp xếp ra, thì số lá hai người hái về lúc trước đã được Chu Ngọc xử lý rồi. Cảnh Lâm và Nghiêm Phi trở lại, cho lá cây vào gùi đeo lên lưng, còn cầm lấy mành mỏng, sau khi trải lên chốc một tầng lá, lại trải lên một tầng mành, sau đó lấy gạch đè lên, như vậy sẽ không sợ gió thổi khiến lá bị thổi bay.
Ban ngày vẫn nóng như thế, có điều bởi vì mái nhà trải lên lá cây, nên đến tối sau khi ăn cơm xong, trong nhà bắt đầu trở nên mát mẻ.
Đêm nay, người trong thôn có một giấc ngủ ngon đã lâu không thấy.
Trong thôn còn có người dùng lá cây thừa ra khâu thành áo choàng, nếu phải ra khỏi nhà, sẽ choàng ở bên ngoài, lúc trở về cởi ra là được, vừa mát mẻ lại thuận tiện, những người khác thấy thế, cũng dựa theo kiểu dáng đó mà khâu lấy một cái, ba người Cảnh Lâm cũng có, đều là Chu Ngọc khâu vá cho, còn có mũ trùm đầu nữa.
Áo choàng như vậy, cơ hồ mỗi người trong thôn có một cái, về sau lúc ban ngày vào thời điểm nắng nóng nhất cũng có thể đi ra ngoài, nhìn một chút đất trồng rau, ruộng lúa mì và ruộng rau cải dầu.
Lúa mì đã tiến vào thời kỳ cuối ngậm đòng, lúc này là thời điểm then chốt quyết định sản lượng sau đó, vì thế mọi người đi ra đồng càng thêm chịu khó hơn.
Cũng bởi vì mọi người chuyên cần chạy xuống ruộng, nên mới loại trừ được một hồi tai nạn tuyệt thu lúa mì.
Bởi vì trong ruộng thế nhưng xuất hiện côn trùng hút nhựa cây biến dị!
Côn trùng hút nhựa cây thích lạnh sợ nóng, theo lý thuyết trời nóng như vậy chúng nó cơ bản đều ngủ đông trong lòng đất. Thế nhưng không nghĩ tới, thời tiết nhiệt độ cao như vậy, ngược lại khiến một phần trong bọn chúng trực tiếp biến dị. Côn trùng hút nhựa cây không biến dị, hình thể đều nhỏ vô cùng, có thể trực tiếp tiến vào trong vỏ lúa mì mà hút lấy chất lỏng trong hạt lúa, dẫn đến tình trạng hạt khô hoặc lúa mì lép. Mà côn trùng hút nhựa cây biến dị, kích thước đã lớn bằng con bướm bình thường rồi, toàn thân đều là màu đỏ, những cây lúa mì bị nó đi qua, cơ hồ hạt lúa đều bị hút hết sạch.
Cảnh Lâm ra khỏi nhà, liền nhìn thấy một vài người cầm sào tre cái chổi chạy hướng tới ruộng.
Cảnh Lâm tùy tiện hỏi một người xảy ra chuyện gì, người kia đáp cũng không rõ lắm, hình như có chim hoang đến ăn lúa mì, số lượng rất nhiều, người trong thôn đều chạy ra bắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
