Người ba nhà bắt đầu từ đất ruộng nhà Cảnh Lâm trước tiên, sau khi đăng ký xong xuôi, Cảnh Lâm liền dẫn Giun Bảo Bảo đi tới ruộng nhà mình. Đến nơi, Giun Bảo Bảo phát ra một thanh âm nho nhỏ như tiếng chim, nghiêng đầu nhìn Cảnh Lâm, như đang hỏi: chính là chỗ này sao?
“Chính là khối đất này.” Cảnh Lâm nói.
Giun Bảo Bảo lại kêu một tiếng, sau đó bùm một phát nhảy xuống ruộng tựa như nhảy vào hồ đầy nước, một hồi liền chui vào trong đất. Thời điểm nó xới đất như lúc nó đang chơi đùa vậy, có điều lúc nó đang chơi đùa thì trên mặt đất căn bản không phát hiện ra tung tích của nó, còn lúc nó xới đất thì nó sẽ đem đầu chúi xuống đất mà tiến về phía trước, không ngừng đùn cục đất ra, sau đó phần thân sau cơ thể không ngừng vung vẩy trái phải, những cục đất bị nó đùn ra cứ như vậy bị nó đập nát.
Thời điểm Giun Bảo Bảo xới đất, những người dưới đồng ruộng xung quanh đều vây lại ngạc nhiên xem một hồi, đầu tiên là cười nói tư thế Giun Bảo Bảo xới đất như cái mũi khoan, sau đó nhận ra tốc độ nó xới đất thì sợ hãi hít sâu một hồi, dựa theo tốc độ này của Giun Bảo Bảo, chỉ cần nửa ngày thì toàn bộ đất ruộng nhà Cảnh Lâm đều có thể xới xong, so với tưởng tượng của bọn họ còn nhanh hơn.
Trước đó còn có người không nỡ, giờ lại động tâm, đăng ký tại chỗ Cảnh Lâm.
Quan sát Giun Bảo Bảo xới đất một lúc, sau khi xác nhận không thành vấn đề, Cảnh Lâm nói một tiếng với Giun Bảo Bảo, giao nó cho Nghiêm Lộ trông coi, để nàng dẫn Giun Bảo Bảo đến một khối đất khác, còn cậu thì cùng đám Nghiêm Phi tới ruộng ươm mạ, trước nhổ một ít mạ lên, chờ Giun Bảo Bảo xới xong đất, bọn cậu chỉ cần san phẳng ruộng nước là có thể phân ra nhân thủ bắt đầu cấy mạ rồi.
Lúc Giun Bảo Bảo xới hết ba khối đất, cũng đã tới giờ ăn cơm trưa.
Nhạc Nhạc bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy hỏi cháu có phải Giun Bảo Bảo có họ hàng với Tố Trinh hay không.” Thuận tiện còn kéo trở về Quạc Quạc đang tò mò muốn xúm tới bên người Giun Bảo Bảo, bé đều có thể nhìn thấy đôi mắt ầng ậc nước của Giun Bảo Bảo rồi, nếu để cho Quạc Quạc đi qua, phỏng chừng sẽ khiến người ta sợ phát khóc.
Cảnh Lâm vỗ vỗ cái đầu trọc lốc của Giun Bảo Bảo, cười nói: “Hình dáng của hai đứa chỉ khá giống nhau mà thôi.”
“Ca ~” Quạc Quạc kêu vài tiếng, tỏ vẻ đã hiểu, sau đó vỗ cánh vô vị quay đi, hướng về phía bàn cơm.
Nhạc Nhạc trời sinh yêu thích thân cận đối với những động vật biến dị này, thật nhiều động vật đối với bé tựa hồ cũng như vậy, lần đầu tiên Giun Bảo Bảo thấy Nhạc Nhạc, lại không sợ bé tẹo nào, chỉ hồ đồ nhìn bé thôi, sau đó Nhạc Nhạc liền ngồi xổm trước mặt Giun Bảo Bảo cùng người ta mắt to trừng mắt nhỏ, thỉnh thoảng sờ sờ cái đầu trơn trọc to lớn của nó.
Lúc mọi người ăn cơm, Giun Bảo Bảo liền cẩn thận từng li từng tí một trườn về trong góc phòng khách, thân thể nó không dài, chỉ có thể miễn cưỡng cuộn mình lại thành hai vòng, sau đó nằm trong góc nhắm mắt lại ngủ, chốc lát sau đã đánh ngáy nho nhỏ rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
