Rắn trắng lớn ngậm lấy hai gốc cỏ mà nó mang đến: “Bảo bối của ta sẽ được trồng ở chỗ nào đây?”
Cảnh Lâm hỏi nó: “Đây là cỏ gì?” Lại còn phát sáng, vừa nhìn cũng biết đây không phải vật phàm a.
“Bảo bối.” Rắn trắng lớn nói, sau đó thả cỏ vào trong tay Cảnh Lâm ra hiệu cậu giúp nó trồng xuống.
Xem ra nó chỉ biết hai gốc cỏ này là bảo bối, nhưng lại không biết nó rốt cuộc như thế nào mới có thể trở thành bảo bối. Cảnh Lâm tìm một khối đất bên cạnh gốc linh chi trồng cho nó.
Nhìn thấy gốc linh chi kia, rắn trắng lớn kinh ngạc nói: “A, bảo bối của con quái vật bốn chân kia.”
Quái vật bốn chân trong lời rắn trắng lớn, không còn gì để nghi ngờ chính là con báo hoa trước kia. Trước đám Cảnh Lâm ở địa bàn của con báo hoa thấy được cáo nhỏ, cáo nhỏ ở cùng với rắn trắng lớn, nên nó không thể không biết sự tồn tại của báo hoa.
Rắn trắng lớn cũng chỉ kinh ngạc một chút thôi, nó thật giống như chỉ để ý tới bảo bối của mình, linh chi đối với nó hoàn toàn không có sức hấp dẫn nào cả, nó liếc mắt một cái liền dời đi tầm nhìn, sau đó lại tiến vào phòn khách.
Mắt thấy sắc trời không còn sớm, rắn trắng lớn sau khi loanh quanh một vòng trong phòng khách, hỏi Cảnh Lâm: “Anh bạn nhỏ, ta sẽ ngủ ở chỗ nào nhỉ?”
“Ngươi đi lên lầu đi.” Cảnh Lâm nói, “Cùng dẫn theo cáo nhỏ.”
Trên lầu còn có mấy gian phòng để trống liền, trong những lần tổng vệ sinh Cảnh Lâm thường quét dọn sạch sẽ, chăn ga, gối đệm đều được bọc vải chống bụi lên trên, rắn trắng lớn đi vào bỏ vải xuống là có thể trực tiếp nằm ngủ.
Cải chíp trồng đã mọc cao lên, Cảnh Lâm hái chút cho cáo con, xem nó ăn như hùm như sói, hiển nhiên do quá đói bụng rồi. Chỗ Cảnh Lâm cho nó nó không ăn hết, ngậm lấy một nửa tha lên tầng, hẳn là cho rắn trắng lớn.
Thời điểm Cảnh Lâm nấu xong cơm, rắn trắng lớn và cáo nhỏ đều xuống rồi, nó vẫn như cũ đội cái lá cây to lớn kia, đằng sau lẽo đẽo theo cáo nhỏ.
Nhạc Nhạc lúc này đang luyện tập mỗi ngày dưới sự chỉ đạo của Nghiêm Phi, Nghiêm Phi thì lại cầm cái cặp hình bươm bướm của Quạc Quạc mài đi phần rỉ sắt trên bề mặt cho nó, chờ tới khi mọi người bắt đầu ăn sáng, cái kẹp tóc bươm bướm đã được Quạc Quạc đeo ở trên cổ rồi, nó ngẩng đầu ưỡn ngực có vẻ đắc ý cực kỳ.
Rắn trắng lớn không giống Quạc Quạc thích ăn đồ ăn của con người, nó rất ghét là đằng khác, lúc đám Cảnh Lâm ăn cơm, nó đang lắc lư chung quanh mảnh đất trồng ớt chỉ thiên, xoay mặt về phía chúng nó mà chảy nước miếng, thuận tiện chăm nom một chút mấy bảo bối của mình, cáo con thèm ăn muốn nhích lại gần đám Cảnh Lâm, lại bị nó dùng đuôi to to lôi lại, con cáo nhỏ liền thành thật ngồi bên cạnh thân rắn trắng lớn, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn bàn cơm bên đám Cảnh Lâm.
Cảnh Lâm đoán cáo nhỏ còn chưa ăn no, nên cho nó thêm một ít cải chíp, đây đều là rau dưa được dưỡng trong môi trường thuần linh khí. Hạt giống gieo lứa cải chíp này được sinh trưởng kết hạt từ cây mẹ cũng được nuôi thuần linh khí, hàm lượng linh khí cao nhất trong số rau dưa của thôn, cáo nhỏ chỉ ăn cái này cũng hoàn toàn không có chuyện gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
