Sau đó cậu liền phát hiện, rau dưa trong đất trồng rau trong thôn, bởi vì mấy trận mưa mà đều có biến hóa khác, như cây rau dạng dây leo, thời tiết nhiệt độ cao căn bản không có ảnh hưởng gì đối với chúng nó, như mấy loại hành lá vốn chịu rét không chịu được nóng, cho dù có Tụ Linh trận gia trì, cũng càng ngày càng ỉu xìu xìu, mỗi lần một cơn mưa qua đi, sẽ khôi phục chút tinh thần. Còn có những loại như cà chua biến dị hoàn toàn thay đổi tập tính bình thường, hay ví dụ như ớt chỉ thiên người trong thôn trồng, bản thân thích nóng nhưng bởi vì nhiệt độ cao mà khô héo, ớt chỉ thiên bọn họ trồng cho dù trời mưa hạ nhiệt độ cũng vẫn không có tác dụng gì, chưa đến hai ngày thì bị phơi nắng khô chết, chỉ có mấy cây ớt chỉ thiên Cảnh Lâm vì làm thí nghiệm mà trồng trong vườn rau nhà mình vẫn còn sống rất tốt thôi. Còn có đậu Hà Lan được người trong thôn trồng tương đối sớm trước đây, thật nhiều cây cũng đều bị phơi khô chết rồi.
Một vài người liền đến chỗ Cảnh Lâm xin hạt giống ớt chỉ thiên, có điều số hạt giống Cảnh Lâm lưu lại cũng sẽ không nhiều, nên cũng chỉ có số ít mấy nhà mở miệng trước mới phân đến tay, gia đình Cao Hồng Hải chậm hơn nhà người khác một bước, vốn cũng không ôm hi vọng gì, không nghĩ tới Cảnh Lâm đã sớm lưu lại cho nhà ông.
Dù sao thì những cây ớt chỉ thiên này đều được lấy từ nhà Cao Hồng Hải, Cảnh Lâm có quên ai cũng sẽ không quên nhà ông.
Chạng vạng, người trong thôn đều đang bận việc dưới ruộng rau, có người trực tiếp nhổ đi những cây non rau củ nhìn qua không sống nổi cũng như không cứu nổi nữa, gieo những giống chịu được nhiệt khác, ví dụ như đậu đũa các loại, có người còn ôm tâm lý hi vọng còn có thể cứu chữa cho chúng, nên vội vàng đáp mái lán cho rau dưa trong đất.
Mấy người nhà Cảnh Lâm cũng ở đó, bên gia đình họ Nghiêm có một Nghiêm Lộ khí lực lớn, công việc cũng chẳng cần Nghiêm Phi hỗ trợ, Nghiêm Phi cùng làm với Cảnh Lâm, đem đậu Hà Lan đã chín trong ruộng hái về, những cây rau thơm và cải cúc vân vân đã kết nụ khai hoa, bởi vì phải lưu giống nên tạm thời giữ lại, chờ sau khi hạt giống kết được thì toàn bộ chỗ đất này sẽ dọn ra để trồng đậu đũa.
Có người trong thôn còn trồng rất nhiều các loại cây như mướp, dưa chuột, cà,… Tuy năm ngoái mấy giống này cũng bị biến dị trở nên rất khó ăn, thế nhưng hiện tại có rất ít loại rau củ để thay đổi, có thể ăn thì đem ra trồng trọt thôi, cũng chỉ có mấy giống thế này, những hạt giống đó để không ở nhà lại thành ra lãng phí, dọn một khối đất nhỏ trong nhà là có thể tiếp tục thử gieo xem sao.
Thời tiết nhiệt độ cao, đối với cây trồng có ảnh hưởng, đối với việc tu luyện của mấy người Cảnh Lâm cũng có ảnh hưởng, có điều sự ảnh hưởng này, lại là có lợi.
Giống với linh khí tu luyện lúc sáng sớm mỗi ngày mặt trời mọc, bên trong sẽ mang theo khí màu tím, thì hiện tại mỗi ngày Cảnh Lâm tu luyện lúc nhiệt độ nóng lên, bên trong linh khí sẽ pha thêm một tia màu đỏ, lúc tia màu đỏ đó xâm nhập mi tâm cậu, sẽ trở nên nóng rực. Thời điểm lần đầu tiên cướp đoạt lấy linh khí đó, mi tâm của Cảnh Lâm như bị hỏa thiêu vậy, cậu nhịn đau kiên trì không ngừng nghỉ, hiện tại cậu đã quen với loại cảm giác nóng rực đó, nương theo thói quen của cậu, cái cảm giác đó càng ngày càng yếu đi, mãi đến tận khi không còn ảnh hưởng gì tới cậu nữa.
Cảnh Lâm còn từng đi xem cá đen lớn bế quan ra sao, thời điểm tới cá đen lớn không giống như thường ngày nổi lên trên bề mặt nước nữa, bây giờ toàn bộ thân thể của nó đã chìm xuống đáy nước, đen sì một mảnh, bởi vì có ba trận mưa, nên nước trong hai ao cũng không bị bay hơi ít đi bao nhiêu, khiến Cảnh Lâm yên tâm không ít.
Đám Cảnh Lâm đã liên tục trải chiếu ngủ trong phòng khách chừng mấy ngày rồi, bọn cậu còn tốt, những người khác trong thôn, nhiều ngày như vậy, cơ bản đều kê giường ngủ ra ngoài nhà, thôn bọn cậu không có muỗi, giường kê ra ngoài trời cũng không cần mắc màn, trực tiếp đối mặt với trời đầy sao mà ngủ, cứ như vậy còn phải lăn qua lộn lại rất lâu mới có thể ngủ được, mọi người trong thôn mỗi ngày đều đeo cái vành mắt thâm quầng ra khỏi nhà.
Buổi tối, Cảnh Lâm nói với Nghiêm Phi cùng ngủ chung tấm chiếu với cậu: “Tối mai đi tảo mộ cho mấy người ông nội, anh cũng cùng đi đi.”
Tết Thanh Minh cũng đã qua, có điều do lúc trước vội vàng thu dọn ruộng mạ thanh lý đất trồng rau, nên thực sự không rút ra được thời gian, hiện tại hơi nhàn rỗi chút, Cảnh Lâm liền sực nhớ tới.
Nghiêm Phi đáp: “Được, cùng đi.”
Chạng vạng ngày hôm sau, hai người dẫn theo Nhạc Nhạc đi tới Nghĩa Địa Sườn Núi trong thôn, cũng không hóa vàng mãn, chỉ dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại xung quanh phần mộ của người thân trong nhà, một lần nữa đắp đất mới lên trên mỗi phần mộ, xong, Nghiêm Phi theo Cảnh Lâm đồng thời dập đầu, xem như gặp mặt người lớn nhà Cảnh Lâm.
Lúc trở về, thì thấy Triệu Chí Văn xách theo một cái giỏ đứng bồi hồi cạnh cổng, từ giỏ còn có nước nhỏ giọt xuống, lúc này bên cạnh chỗ hắn đứng đã nhiễm cả một mảng nước rồi, Cảnh Lâm hô hắn một tiếng, hỏi: “Cậu đứng ở đấy làm gì vậy?”
Triệu Chí Văn đáp: “Ôi hai người cuối cùng cũng trở về rồi, tớ sắp bị phơi thành người khô rồi.” Nhiệt độ lúc chạng vạng đã hạ xuống, nhưng cũng chỉ là so với ban ngày mà thôi, nhiệt độ lúc này so với thời điểm nóng nhất mấy năm trước cũng không có gì khác nhau.
Triệu Chí Văn đẩy giỏ về phía Cảnh Lâm, “Mẹ tớ làm bánh xanh, nhân bánh là thịt nấm thái hạt lựu, ướp lạnh rồi ăn ngon lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


