Dậy sớm gọi Nhạc Nhạc luyện tập công phu quyền cước, sau khi đám Cảnh Lâm ăn xong liền cầm cuốc gùi đi hướng đồng ruộng.
Theo khí trời ấm dần, cỏ dại trong ruộng mọc càng lúc càng nhanh, cũng càng ngày càng nhiều, trước đây mọi người còn có thể mua nhiều thuốc trừ cỏ về diệt, nhưng hiện tại không còn chỗ nào bán mà mua, chỉ có thể làm cỏ nhân công, mấy ngày nay người trong thôn cơ bản ăn cơm ngay ở trong ruộng, bận rộn không ngừng. Mà cỏ dại nhổ trở về nếu gia cầm gia súc trong nhà muốn ăn, thì lưu lại một phần, đống còn lại hầu hết đều chọn một nơi trong ruộng gia đình mình để ủ phân, hiện tại không có nơi nào để mua phân bón, nên người trong thôn chỉ có thể tự nghĩ biện pháp ủ phân.
Lúa mì trong ruộng đã tiến vào thời kỳ đơm hạt, rất nhanh sẽ bắt đầu lên đòng trổ bông, vào lúc này ruộng đồng cần số lượng lớn độ phì, phải bón thúc cho ruộng, mấy người ở dưới đồng làm cỏ, mấy người thì quấy nước phân trong hố xí nhà mình mà gánh đi đổ vào trong ruộng, mùi hương đó, quả thực không cách nào hình dung được, mấy ngày sau đám Cảnh Lâm mỗi ngày không bịt kín mũi miệng thì căn bản không dám ra cửa, ngay cả lúc ngủ tại mấy ngày đó đều có loại ảo giác mình đang bơi trong đống phân.
Bận xong việc ruộng đồng, cũng đến thời gian ước định với Tào Tam Gia, lần này trong thôn Cảnh Lâm đi những 45 người lận, thời điểm thu thập vật tư còn muốn gom chút hạt giống lúa nước trở về, bởi vì tiến vào sau tháng bốn, còn kém không nhiều sẽ bắt đầu ươm giống. Loại trong thôn đều là lúa lai giống vụ giữa, không thể tiếp tục tự mình làm giống gieo trồng nữa, hàng năm muốn ươm giống đều cần phải đi mua hạt giống mình cần. Còn có hạt giống phải gieo khi cây trồng vụ hè qua đi nữa, cũng phải chuẩn bị.
Mã Thuần Kiện lúc trước đang còn sầu lo đây, Tôn Lỵ Lỵ nhà hắn cuối tháng tư liền muốn sinh, sữa bột dành cho trẻ nhỏ trong nhà là một chút cũng không có, tuy có thể uống sữa của mẹ, nhưng người Tôn Lỵ Lỵ rất gầy, cũng không dám đảm bảo mẹ sau khi sinh có thể sản ra đủ sữa cho con uống.
Còn quần áo đứa bé mặc những ngày về sau cũng phải chuẩn bị từ sớm, quần áo cho trẻ con trong nhà hắn cũng không phải sầu lo gì, người trong thôn đều nói trẻ nhỏ vừa mới sinh mặc quần áo cũ mới tốt, nên đồ mặc ngay sau khi sinh được dùng lại của con lớn nhất nhà anh trai hắn, quần áo khi còn bé của Mã Hân Hân cũng đều giữ lại, mặc kệ Tôn Lỵ Lỵ sinh con trai hay con gái, chí ít quần áo mặc trước lúc ba tuổi là không phải lo, nhưng cũng không thể luôn mặc quần áo cũ chứ. Còn có các thứ như bỉm vân vân, hắn đều muốn thu thập một ít trở về. Trẻ nhỏ hơi sơ sẩy một chút liền dễ dàng sinh bệnh, mấy thứ thuốc cũng phải chuẩn bị chút a, hơn nữa nhà hắn nhiều người, dùng cái gì cũng nhanh hết, đồ dùng hàng ngày trước đó gia đình tích trữ cũng sắp cạn kiệt rồi, đặc biệt là băng vệ sinh phụ nữ trong nhà cần dùng, thứ này, không thể thiếu a.
Thời điểm Cảnh Lâm hỏi người trong thôn có muốn đi ra ngoài thu thập vật tư hay không, hắn là người đầu tiên đứng ra, việc này được gọi là đang buồn ngủ thì đưa tới gối đầu đấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)