“Muốn chúng tôi ra tay không?” Thân là chủ nhân, có vẻ Đường Hào rất có tự tin với sức chiến đấu của Meo Meo, có điều Cảnh Lâm vẫn mở miệng hỏi một câu, cậu móc ra một hòn đá làm chuẩn bị, đây là những hòn đá lúc trước vào núi không dùng hết.
Kỳ thực mấy người Cảnh Lâm còn tốt chút, bọn cậu ngay cả báo còn gặp rồi nữa là, hình thể con mèo tam thể đây tuy rằng lớn hơn chút so con báo, nhưng không đáng sợ bằng, nhưng không ít người trong thôn và người thôn họ Tạ lần đầu cùng ra tới thì khá là sợ sệt.
Đường Hào nói: “Vẫn nên đứng bên hỗ trợ đi, không thể để Meo Meo bị nó bắt nạt được, chờ tới lúc nó không đánh lại nữa, chúng ta lại ra tay sau.”
Bên này, thiếu niên tên Long Chương đang dỗ dành Giun Bảo Bảo của mình, vuốt cái đầu trơn tuồn tuột của nó nói: “Ngươi không thể luôn trốn sau ta được a, ngươi xem lá gan ngươi nhỏ như vậy, sau này nếu như ta không ở bên người ngươi, không phải ngươi dễ dàng bị người khác bắt nạt sao? Ngoan, nhanh đi thôi, ta cùng ba ba ở đây cổ vũ tiếp sức ngươi a, cùng lắm ngươi đánh không lại nữa thì chạy trở về, nơi này lại nhiều người như thế, có mọi người bảo vệ ngươi, ngươi không cần sợ đâu.”
Giun Bảo Bảo mở to một đôi mắt hạt đậu, vào lúc này bên trong đã ầng ậng nước mắt, nó lung lay cái đuôi của mình, đón nhận ánh mắt khích lệ của thiếu niên, sau đó bỗng nhiên há mồm khóc hu hu, một bên khóc một bên trườn về phía chiến trường của hai con mèo biến dị bên kia, nước mắt từng hạt to rơi xuống, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, sau khi Giun Bảo Bảo trườn vào liền quật đuôi một cái, tàn nhẫn quất lên lưng con mèo tam thể, sau đó oạch một phát chạy tới bên cạnh, tiếp tục khóc rấm rứt, chờ sau khi con mèo tam thể lại bị Meo Meo cuốn lấy, lại oạch một cái chạy qua quất một roi.
Thanh âm bộp bộp kia người ở bên này nghe đều cảm thấy đau thay con mèo tam thể.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)