Buổi sáng, chuyện thứ nhất Cảnh Lâm làm chính là đi xem gốc linh chi kia, thấy màu sắc nó vẫn như mới y hệt ngày hôm qua, dường như chuyện di dời đối với nó chẳng có ảnh hưởng gì vậy, liền yên tâm đi rửa mặt đánh răng.Nghiêm Phi đã ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa sáng rồi, lúc vừa mới quay trở về quê hương, Nghiêm Phi không biết nhóm lửa bếp củi, nhưng hiện tại kỹ năng này đã vạn phần thuần thục.
“Chào buổi sáng.” Nghiêm Phi dựa ở khung cửa tán gẫu với Cảnh Lâm.
Cảnh Lâm ngậm bàn chải đánh răng mồm đầy bọt khó mà đáp trả, nên chỉ nở nụ cười với y.
Ứng cử viên dạy Nhạc Nhạc hiển nhiên là Nghiêm Phi, dù sao các chiêu thức đánh đối kháng cũng do y dạy Cảnh Lâm.
Thân thể Nhạc Nhạc trải qua linh khí cải tạo, tính cân đối rất tốt, chỉ cần cơ bản dạy bé một động tác là có thể học được hữu mô hữu dạng rồi, thân thể lúc ra quyền đá chân mặc dù có chút lắc lắc, nhưng rất nhanh sẽ có thể ổn định lại được, luyện hơn một giờ, tuy đầu đầy mồ hôi, nhưng không có kêu mệt, biểu hiện như vậy khiến hai người Nghiêm Phi và Cảnh Lâm cực kỳ hài lòng.
Ăn bữa sáng, Cảnh Lâm kéo lên số thịt tối hôm qua đem về buộc kín trong túi treo xuống giếng bảo tồn, đây là 20 cân thịt chuẩn bị đi đưa cho Tào Tam Gia, số thịt nhà Cảnh Lâm được phân còn chưa kịp xử lý, chờ sau khi đi tới thôn số hai trở về rồi làm sau.
Lần này đi, vẫn là những người giống lần trước, mấy người Cảnh Lâm cộng đôi vợ chồng Mã Minh Lượng. Cảnh Lâm mang cho đám người Tào Tam Gia ngoài thịt ra, còn lấy chút rau khô chứa đựng trong khoảng thời gian này, cùng chút nấm và quả mâm xôi hái lúc trước nữa, đôi vợ chồng Mã Minh Lượng cũng đưa những đồ giống như Cảnh Lâm, chỉ có điều số lượng ít hơn mà thôi.
Lúc ra khỏi cổng, đám Cảnh Lâm thấy trong ruộng lúa mì mọc tương đối nhiều cỏ dại, mọi người đều đang cặm cụi cầm sọt nhổ cỏ dưới ruộng. Đi ra thôn, mới thấy cảm giác bất đồng, ngày xuân đến, nhiệt độ gia tăng, chính là thời điểm vạn vật thức tỉnh, cỏ dại trên đường không ai quản cũng ít người giẫm đạp, nên đã cao lên rất nhiều rồi.
Bên ngoài thôn, những ruộng đồng nhìn thấy ven đường, ngoại trừ cỏ dại thì vẫn là cỏ dại, bọn cậu xuống xe quan sát một chút tình hình ruộng đất, phát hiện lúa mì có mọc lên, nhưng cực kỳ thưa thớt, hơn nữa cây lúa mì non bên trong đều phải thấp hơn một đốt ngón tay so với thôn bọn cậu, đều một dáng vừa mới nảy mầm, tựa hồ lúc trời ấm lên mới nhú ra khỏi đất, càng về sau nhiệt độ càng cao, lúa mì không được trải qua thời kỳ xuân hóa thúc đẩy, cơ bản cũng không thể trổ bông nở hoa, cây trồng vụ hè năm nay, lúa mì có khả năng lớn giảm sản lượng tới mức thấp nhất thậm chí có thể rơi vào tình trạng tuyệt thu, cơ hồ là chuyện nằm trong dự kiến.
Tại thời điểm sắp đến thôn số hai, đám Cảnh Lâm gặp một đám sâu màu xanh lá ngăn ở giữa đường. Số lượng những con sâu này rất nhiều, trông giống sâu xanh da láng, nhưng so với bọn sâu xanh kia thì lớn hơn, mỗi con đều dài bằng ngón tay giữa, hơn nữa so ngón cái còn to hơn, cứ hễ dính vào cỏ dại bên đường là lại phát sinh những thanh âm rào rào tựa như hạt mưa rơi, tốc độ ăn của chúng nó cực kỳ nhanh, không tới một phút liền tiêu diệt được cả mảng lớn, phàm là địa phương chúng nó bò qua, cỏ dại cơ hồ ngay cả rễ cũng không còn sót.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

