Báo hoa điên cuồng gầm một tiếng, đánh về phía Cảnh Lâm, há mồm trực tiếp cắn hướng cổ cậu. Ba người Nghiêm Phi lăn sang bên cạnh, Cảnh Lâm trốn về sau một chút, giơ tay trước người chặn lại công kích của báo hoa.
Một nguồn sức mạnh ập tới, Cảnh Lâm bị hất bay ra ngoài, sau lưng ma sát trên đất trượt thật xa, cuối cùng đụng phải gốc cây to mới ngừng lại.
Nghiêm Phi vội vàng hỏi: “A Lâm, không sao chứ!”
“Không sao.” Cảnh Lâm nói, cậu vẩy tay bò từ dưới đất dậy, cảm giác toàn bộ cánh tay đều tê rần, nếu không phải trên người có Phòng Ngự phù, cậu tuyệt đối không chống lại được một kích này của con báo hoa, coi như bị tát bay ra ngoài sau đó chảy máu, thì ít nhất một cánh tay cũng bị chặt đứt.
Báo hoa thấy một đòn không được, càng thêm phẫn nộ, không đợi Cảnh Lâm triệt để đứng lên, lần thứ hai nhào tới cậu.
Cùng lúc đó, Triệu Chí Văn và Nghiêm Lộ giơ ná lên. Tuy nói bởi vì khí lực hai người lớn hơn nhiều so bình thường nên ná gỗ phải làm lớn hơn, nhưng dầu gì nó vẫn được làm từ gỗ, kể cả cục đá có bỏ thêm Công Kích phù, thì đánh lên trên người báo hoa cũng không tạo thành thương tổn thực chất gì cho nó, chỉ có thể làm rối loạn một chút sự chú ý của nó mà thôi; Ộp Ộp đứng tương đối gần Cảnh Lâm, nó ngồi xổm tại chỗ duỗi ra cái lưỡi thật dài đánh về phía báo hoa, sau đó cuốn trở về một đống lông, bị nó ghét bỏ nhanh chóng phun phì phì ra ngoài; Quạc Quạc vỗ cánh nhào tới báo hoa, lực sát thương bàn chân của nó cực mạnh, lướt qua trên lưng báo hoa, để lại mấy cái vết máu, báo hoa bị đau, gào thét một tiếng, bắp thịt to lớn run lên tiên tục, trên không trung xoay hướng, cắn về phía Quạc Quạc, Quạc Quạc đập cánh tránh né, cánh bên phải vừa lúc bị báo hoa cắn trúng, chỉ nghe thấy nó thét to một tiếng, bị báo hoa quăng ra ngoài, còn bị lột xuống vài cọng lông vũ, Quạc Quạc luôn thích chưng diện, cánh càng là mỗi ngày được nó chỉnh lý cho thật xinh đẹp, nhìn mấy cái lông vũ trắng như tuyết chao liệng rơi từ trên trời xuống, Quạc Quạc phẫn nộ, giơ chân cạc cạc kêu, nhưng không dám tùy tiện tiếp cận báo hoa nữa.
Cảnh Lâm lại một lần nữa bị báo hoa đánh bay ra ngoài, đầu đập trên nền đất gây nên từng đợt choáng váng, sau khi bị báo hoa tập kích năm lần, Phòng Ngự phù trên người cậu ngay vừa nãy đã bị hỏng mất, cậu vội vàng móc Phòng ngự Nhù đã vẽ tốt ra vỗ lên trên người, sau đó suy nghĩ một hồi, liền vói thêm hai tấm dán xuống người, báo hoa thấy hết lần này đến lần khác công kích Cảnh Lâm đều vô dụng, dần dần trở nên nóng nảy.
Nghiêm Phi giơ lên cái ná bắn phá, không nghĩ tới lần này cái ná không chịu nổi sức mạnh của y, rắc một cái gãy làm đôi! Y khẽ nguyền rủa một tiếng, lấy ra vũ khí gai xương rồng. Để cho tiện tay cầm, bọn y cố ý đem gai xương rồng khảm vào trong mảnh gỗ, làm thành dáng giống dao găm.
Ná của Triệu Chí Văn cũng đã xuất hiện vết nứt, hắn đổi thành cái roi của chính mình. Từ sau khi roi làm tốt, Triệu Chí Văn vẫn chưa có cơ hội dùng tới, nhưng hàng ngày cũng sẽ cố ý bày ra một vật nào đó để luyện độ chuẩn xác, vì thế so với ná, roi rõ ràng càng thích hợp hắn hơn.
Cảnh Lâm vỗ ba tấm Phòng Ngự phù lên người, cảm giác được rõ ràng sức mạnh phòng ngự được gia tăng, không nghĩ tới các lá bùa còn có thể chồng lên nhau mà dùng, trên sách cũng không thấy nói, trước cậu lại không thí nghiệm qua, đây ngược lại thành phát hiện không ngờ.
Nắm chặt vũ khí, Cảnh Lâm lần thứ hai đối diện với con báo hoa. Xem dáng dấp con báo hoa có vẻ cuộc sống không lo, da lông tỏa sáng, tứ chi mạnh mẽ, theo từng bước nó đi lại, cơ nhục khung xương trên người nó không ngừng bày ra những đường nét say mê với mọi người. Đám Cảnh Lâm không chú ý tới giới tính của nó, nhưng rõ ràng nó có thể trở thành nam cơ bắp hoặc Barbie lực sĩ.
Động vật họ nhà mèo đều siêu cấp khó giết, Cảnh Lâm trước đó cùng nó đọ sức cũng chỉ có thể tạo thành mấy vết thương nho nhỏ trên người nó, nhưng thể lực của cậu cũng đang không ngừng trôi đi, cậu không muốn tránh né nữa, cởi đi áo bông dày vướng víu trên thân, chỉ mặc một cái áo đan len mỏng manh mà thôi. Khi con báo hoa lại một lần nữa tấn công sang đây, Cảnh Lâm chủ động nghênh chiến.
Quạc Quạc còn nhớ mối thù nhổ lông, im lìm không tiếng động bay lên, hướng về phía mông con báo hoa ra sức vồ một cái, lần này trực tiếp móc đi hai khối thịt, nó không ham chiến, sau khi thành công một đòn liền lập tức bứt ra, trốn khỏi công kích của báo hoa.
Bởi vì Cảnh Lâm ở trên lưng báo hoa, mà báo hoa lại luôn chuyển động, nên Triệu Chí Văn đối bia ngắm sống kia không thể đánh chính xác được, không dám dễ dàng vung roi, chỉ đành sốt ruột chờ ở bên cạnh. Nghiêm Lộ đã đổi sang cái rìu, nàng thấy báo hoa đưa lưng về phía mình, liền xông lên định trộm đánh, không ngờ tới báo hoa bỗng dưng xoay người, Nghiêm Lộ bị va mạnh một cái, nhưng Nghiêm Lộ trong lúc bất ngờ vô ý phản ứng không nhớ tới Cảnh Lâm đang ở trên lưng nó, mà phản xạ có điều kiện vươn tay ra tàn nhẫn đẩy con báo hoa, khí lực nàng lớn, con báo hoa lập tức bị đánh bay ra ngoài.
“A Lâm!” Nghiêm Phi lo lắng gọi, chạy về phía phương hướng đại khái con báo hoa rơi xuống.
Có điều tại lúc báo hoa sắp rơi xuống mặt đất, Cảnh Lâm liền nắm lấy thời cơ này, trước lúc bị đẩy bay ra ngoài, bắt lấy vũ khí vẫn luôn cắn chặt trong miệng, hướng về phía cổ họng con báo hoa mà tàn nhẫn đâm xuống.
“Grào!” Vì thế con báo hoa tức giận gào thét, sau khi ngã xuống đất bò lên liền muốn đuổi bắt Cảnh Lâm bị quật bay ra ngoài, không ngờ một chân sau bị Ộp Ộp hành động bất ngờ dùng đầu lưỡi quấn chặt lấy. Ộp Ộp lôi kéo về phía cạnh mình, báo hoa bị kéo đi một đoạn cự ly nho nhỏ, báo hoa thấy vậy quay đầu lại cắn, Ộp Ộp nhanh chóng nhả ra, lại mang về một đống lông, bị nó phun ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

