Càng đi xuống dưới, cỏ dại xung quanh lại càng thấp bé, thật nhiều nơi đều có dấu vết bị động vật từng gặm cắn qua. Tới gần bên hồ, đất dưới chân liền dần ẩm ướt, bọn cậu dừng lại ở bên hồ.
Cảnh Lâm nhìn vết chân động vật mơ hồ loạn xì ngậu cạnh hồ, liền biết có rất nhiều động vật mỗi ngày tới nơi này uống nước, cậu nói: “Đây cũng là nguồn nước duy nhất trong ngọn núi này rồi.”
Xa xa lại ào ào bay tới một đám chim hoang dã, chúng đứng ở trên hồ đối diện, tựa như hoàn toàn không sợ đám Cảnh Lâm.
Nghiêm Lộ nhìn một chút địa phương chính mình vừa nãy bắn trúng vào, một cái hố máu nho nhỏ đã xuất hiện ở nơi đó, nàng nhướn mày, đối với lực sát thương tạo được lần này rất hài lòng: “Đều đánh xuyên vào trong.” Thời loạn lạc hiện nay, lực sát thương lúc xuất thủ càng lớn, đối với những kẻ khác càng có lực chấn nhiếp hơn, phần thắng giành cho mình càng cao, ở trong núi rừng về sau có gặp gỡ động vật nguy hiểm gì, thì khả năng sống sót cũng lớn hơn nữa.
Một cái ná lớn, kết hợp với sức mạnh của nàng, không còn là trái cây tiện tay vứt ra, mà là cục đá gia tăng thêm Công Kích phù, uy lực quả thực không còn bình thường nữa, cũng khó trách con chim hoang dã này một tiếng cũng không kêu kịp liền chết quắc rồi.
Xác thực động vật bên hồ rất nhiều, thỉnh thoảng là có thể nghe được tiếng rì rào truyền tới từ bụi cỏ bên cạnh, bất quá mục đích chủ yếu bọn cậu vào núi là săn thú và thăm dò, vì thế cũng không dừng lại lâu bên hồ. Nghiêm Lộ đem con chim kia buộc chắc sợi dây treo lên thắt lưng, mấy người liền vòng qua bên kia hồ tiếp tục hướng về phía xa xa đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
