Buổi tối, Cảnh Lâm ngồi trên ghế sô pha vẽ bùa hư không, bên cạnh đã có một xấp dày bùa hư không lóa ánh sáng lấp lánh rồi, đang được đặt ở trên bàn trà, Nghiêm Phi thì đem bùa hư không vẽ xong vỗ lên những hòn đá y tìm được, cũng vỗ không ít lên gai cây xương rồng, mấy cây ná của mọi người cùng những vũ khí cận chiến bao quát cả cây rìu lớn của Nghiêm Lộ đều để hết ở nơi này, được Nghiêm Phi lần lượt dán lên bùa hư không tăng cường lực công kích.
Lúc này Nhạc Nhạc đi đến cạnh hai người, nhìn Cảnh Lâm mà nói: “Cậu, Nhạc Nhạc cũng muốn đi.”
“Đi đâu cơ?”
Nghiêm Phi nói: “Đây ngược lại là sai sót của chúng ta, chờ các cậu trở về, là có thể bắt đầu dạy Nhạc Nhạc luyện võ rồi.”
Hai mắt Nhạc Nhạc sáng lên, mỗi lần hai cậu lên trên lầu đánh đối kháng luyện tập, bé đều rất muốn theo sau, nhưng lần nào cũng bị đuổi xuống. Cái đêm khuya bị tập kích kia, cậu tuy rằng bị thương rất nặng, nhưng chỉ một người liền có thể đánh ngã nhiều người xấu như vậy, Nhạc Nhạc vẫn luôn tưởng tượng bé cũng sẽ trở nên lợi hại như thế, tương lai cũng có thể bảo vệ được cậu.
Cảnh Lâm sau khi vẽ xong một lá bùa, ngừng động tác lại, quay đầu nhìn Nhạc Nhạc, “Luyện võ rất mệt rất đau, Nhạc Nhạc không sợ sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
