Lúc Cảnh Lâm bê chậu sắt cùng xách cá về đến nhà, Nghiêm Phi đã ở.
Từ khi chuyển đến sống cùng Cảnh Lâm, Cảnh Lâm liền đưa cho y một cái chìa khóa nhà mình. Nghiêm Phi về sau mang sang hơn nửa túi gạo, nếu như Cảnh Lâm không ăn cơm bên nhà họ Triệu, bình thường y ở nhà Cảnh Lâm đều sẽ ăn cơm cùng hai người bọn cậu, tắm rửa cũng thế, tương đương với việc Nghiêm Phi đã hoàn toàn ở bên nhà Cảnh Lâm, sinh hoạt tựa như người một nhà vậy.
Nghiêm Phi vừa mới tắm xong, tóc ướp nhẹp. Nhìn thấy Cảnh Lâm vào nhà, đi qua giúp cậu cầm bớt đồ, nói: “Mau đi tắm rửa đi, thêm chút nữa nước nguội mất.”
Về chuyện đun nước nóng tắm, thì hai người ai có thời gian liền đun. Cơm là người nào nấu người còn lại sẽ rửa bát đũa, dọn dẹp nhà cửa cũng là thay phiên làm.
“Được.” Cảnh Lâm đáp một tiếng, sau đó cầm một cái chậu tương đối lớn trong nhà, cho cá cho nước vào, nói với Nghiêm Phi: “Trước tiên nuôi, ngày mai anh đem năm con về nhà.”
“Ở đâu ra?” Lúc đó Nghiêm Phi đang ở nhà y, nên cũng không biết Cảnh Lâm và Triệu Chí Văn đi tới ao sen một chuyến.
“Cá quả cho.” Cảnh Lâm đơn giản nói, sau đó cầm quần áo sạch đi pha nước rửa ráy.
Còn về phần Nhạc Nhạc, sợ bé bị cảm lạnh sinh bệnh, nên bình thường hai ngày tắm cho bé một lần, thời điểm trước cậu bận rộn Nhạc Nhạc đều tắm rửa ở nhà họ Triệu, mỗi ngày chọn lúc ấm áp nhất, Chu Ngọc sẽ nấu nước cho bé tắm.
Cảnh Lâm trước đi sang đó ngồi bên cạnh nghe một lúc, chờ Nhạc Nhạc ngáp, mới cùng với Nghiêm Phi nói ngủ ngon, mang theo Nhạc Nhạc trở về phòng ngủ.
Một đêm không nói chuyện.
Ngày hôm sau Cảnh Lâm dậy sớm hơn bình thường một chút, Nghiêm Phi tỉnh lại gần giống cậu, cầm theo cá từ rất sớm trở về nhà.
Tuy hiện tại thế đạo không xong, thế nhưng tập tục ăn Tết bái tế người thân mọi người chưa muốn bỏ quên. Trong nhà không có nến thơm tiền giấy, Cảnh Lâm liền lấy ra mấy cân gạo đi tới sạp nhỏ trong thôn.
Sạp nhỏ là gia đình chú Phát Tài người trong thôn mở ra, bình thường bán chút đồ dùng hằng ngày, đồ ăn vặt trẻ nhỏ thích ăn, rượu và thuốc lá người lớn thích, những thứ dùng lúc bái tế cũng đều có. Thời điểm Cảnh Lâm đến đã có mấy người cũng đang đứng trong sạp cầm túi ni lông đựng đồ, đựng toàn những thứ như nến thơm, tiền âm phủ, vàng mã. Những thứ đồ này không thể ăn, đặt trong nhà còn chiếm diện tích nữa, cũng chỉ đến tết Thanh Minh cùng tết xuân mới sử dụng tới, hai cân gạo là có thể đổi được một túi lớn, đôi bên đều cảm thấy có lời.
Trừ đó ra, Cảnh Lâm còn đổi mấy câu đối tết. Lúc về thì nhìn thấy mấy que pháo bông, nhớ tới Nhạc Nhạc, tiện thể cũng đổi một ít về.
Về đến nhà, Cảnh Lâm một bên nấu bữa sáng, một bên bắc lên một cái nồi khác, cắt khối thịt ba chỉ làm thịt cúng, cùng luộc trong nồi với con gà trống to. Vứt thêm mấy tấm củi gỗ đốt, sẽ không cần người phải trông.
Lúc này Nhạc Nhạc cũng đã thức dậy, nhóc con cũng biết hôm nay muốn ăn Tết, còn díp mắt nhưng không ngủ nữa, vừa híp mắt vừa đi vào phòng tắm.
Cảnh Lâm sờ sờ đầu bé: “Đợi tẹo nữa giúp cậu giữ thang nhé.”
“Vâng ạ.”
Cái thang tre nhà Cảnh Lâm bị hỏng rồi, phải đi mượn nhà Triệu Chí Văn, lúc đến, người một nhà hắn đang dán câu đối, trên đất còn bày một đôi đèn lồng đỏ thẫm.
Triệu Chí Văn đứng trên thang, hai bên đã dán xong rồi, giờ đang dán hoành phi.
Năm ngoái, sau khi trong nhà Cảnh Lâm chỉ còn lại cậu và Nhạc Nhạc, Chu Ngọc cũng để Cảnh Lâm dẫn theo Nhạc Nhạc sang đây cùng ăn Tết với bọn họ, năm nay cũng thế, bất quá vẫn bị Cảnh Lâm từ chối.
Chu Ngọc thấy Cảnh Lâm đến rồi, để Triệu Thừa Hoài giúp giữ thang, “A Lâm tới đấy a. Vừa vặn đổi chút đậu phụ cho con, con tới cô cũng không cần phải sang một chuyến.”
“Đậu phụ từ đâu mà có?” Cảnh Lâm hỏi, bình thường người trong thôn ăn đậu hủ đậu nén đều là đi mua về, người buôn đậu hay xuống vùng nông thôn này đã sớm không thấy đến nữa.
Chu Ngọc nói: “Thím Hoa làm, hai cân đậu nành đổi một cân đậu phụ, so với bên ngoài bán còn rẻ hơn.”
Cảnh Lâm suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Khi còn bé hình như con từng một lần uống đậu hoa thím ấy làm.” Thím Hoa trong miệng Chu Ngọc, chính là người có nhà gần với trạm gia công, ấn tượng của Cảnh Lâm đối với bà ta chính là hai cái bím tóc buộc giống như hai cái bánh quai chèo, hiện tại đã hơn 60 tuổi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
