Cho dù chẳng mấy ngày nữa là muốn ăn Tết, nhưng mọi người lại không có ý định giải lao, đều thừa dịp mấy ngày này đem xi măng vận chuyển về, qua năm sau là có thể trực tiếp khởi công rồi. Vì vậy chỉ đơn giản nghỉ ngơi hai ngày, người trong thôn tiếp tục đi ra ngoài tìm kiếm xi măng. Tính toán thời gian, tập hợp tại địa điểm đã ước định từ trước với đoàn người Tào Tam Gia.
Thời điểm đến, Tào Tam Gia chính đang đeo vào rồi lại tháo găng tay mình ra nhiều lần, nhìn chằm chằm lòng bàn tay mình. Bê gạch hơn mười ngày, cho dù có đeo găng tay, nhưng da tay vẫn bị bong tróc ra, bởi vì trời lạnh, nên da tay Tào Tam Gia còn có rất nhiều vết nứt nẻ, lúc này những chỗ xấu đều bị thối rữa rồi.
Rất nhiều đàn em của hắn cũng giống như hắn, có người hằng năm cũng bị bệnh nứt nẻ do lạnh, không những trên tay có, trên mặt cũng có, vừa hồng vừa sưng tấy lên, nhìn như tranh vẽ kim đồng béo bự vậy, có điều bọn họ đều đã tập mãi thành quen rồi.
Tào Tam Gia ước ao nói: “Trước không cảm thấy, giờ nhìn lại mới nhận ra tố chất thân thể thôn dân các cậu đều rất tốt a.” phương diện tinh thần so bọn hắn hơn, đến cả bệnh nẻ da do lạnh cũng không thấy ai gặp phải.
Cảnh Lâm hàm hồ nói: “Đại khái đúng như người ta vẫn nói, khí hậu một nơi nuôi người nơi đó đi.”
Nơi bọn cậu này mỗi khi mùa đông đến người mà không mắc bệnh nứt nẻ do lạnh kỳ thực rất ít, những người khác không biết nghĩ cái gì, nhưng Lý Phi Vũ lại cho là quả nhiên bản thân đang tiến hóa a, thị lực tốt hơn, bệnh nẻ da cũng không mắc nữa, thân thể càng ngày càng khỏe như vâm.
Trải qua thôn họ Tạ, hai anh em Tạ Thư đã đứng chờ rồi, thời gian hơn mười ngày, giai đoạn sau thôn bọn họ cũng có mấy gia đình gia nhập hàng ngũ vận chuyển gạch. Cũng hòng để xây một cái tường vây cho nhà mình, không cần nhiều, nên bọn họ chuyển xong đã nghỉ ngơi ở nhà chừng mấy ngày liền rồi, hiện tại thứ cần chính là xi măng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

