Thời điểm trở lại thôn số hai, Cảnh Lâm từ xa đã thấy một người đứng tại cửa thôn. Chờ lúc đến gần, quả nhiên đúng là Nghiêm Phi.
Nghiêm Phi sau khi chào hỏi với ông Khúc, liền đi tới giúp Cảnh Lâm đẩy xe, hỏi: “Dọc đường vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn, rất thuận lợi.”
Tiến vào thôn, Cảnh Lâm vội vàng an bài các vấn đề dừng chân như lương thực vân vân cho ông Khúc, Nghiêm Phi vẫn luôn trầm mặc đi theo sau cậu.
Triệu Chí Văn lén lút ghé vào bên cạnh Nghiêm Lộ, đồng thời nhìn về phía hai người kia. Triệu Chí Văn nghi hoặc: “Anh Nghiêm với A Lâm là đang làm sao vậy? Cãi nhau à?”
Nghiêm Lộ lơ đãng gật đầu, làm một vẻ mặt cao thâm khó dò.
Triệu Chí Văn không hiểu vẻ mặt của nàng là có ý tứ gì, xoa xoa trán, hắn biết tính khí của Cảnh Lâm, đối với những người mà cậu thừa nhận đều có độ khoan dung tương đối cao, không dễ dàng nổi nóng, vì thế chỉ có thể là Nghiêm Phi chọc giận Cảnh Lâm.
Cảnh Lâm thương lượng cùng Tào Tam Gia, cuối cùng để ông Khúc ở cùng nhà với mấy đàn em của hắn, một nửa lương thực phân đến cho cậu cũng chuyển tới gian phòng của ông Khúc rồi.
Lương thực phân cho người trong thôn cũng đều vận chuyển gần xong, đây là một chuyến cuối cùng, cố ý ở lại chờ Cảnh Lâm cùng trở về, nhiều người an toàn hơn chút.
Thời điểm trở lại thôn, giờ ăn cơm trưa đã sớm qua. Tất cả mọi người muốn nhanh chóng đem lương thực phân đến tay mình kéo về nhà, nên bữa trưa chỉ ăn lương khô nhà mình làm, tạm một trận, nên ngược lại cũng không đói bụng.
Tới tới lui lui hơn nửa ngày, dưới khí trời lạnh đến mức đã kết cả vụn băng, mấy người Cảnh Lâm ấy vậy lại ra một thân mồ hôi, Chu Ngọc sớm đun tốt nước tắm rồi. Sảng khoái tắm rửa sạch sẽ, gội đầu, rồi uống mấy bát canh thịt Chu Ngọc cố tình đun cho, thân thể vừa ấm áp lại thoải mái, bận rộn lúc trước cũng chẳng tính cái gì.
Huấn luyện đánh đối kháng buổi chiều, bởi vì tối qua Nghiêm Phi đột nhiên thổ lộ, nên lúc mới đầu Cảnh Lâm đối chiêu với y còn có chút không yên. Sau đó vẫn luôn bị Nghiêm Phi đánh gục, Cảnh Lâm nhìn y toàn bộ quá trình không hề cảm xúc, nên cậu cũng không giống như lúc trước nữa, thời điểm so chiêu sẽ đưa ra những thiếu sót của đối phương, vừa nói vừa cười. Sau khi bụng bị đánh một quyền, trong lòng Cảnh Lâm cũng có chút bực tức, lên tinh thần bắt đầu chăm chú đối chiêu.
Trước đây bọn cậu đánh lợi hại đến mức nào cũng là rèn luyện hữu nghị, nhưng ngày hôm nay trong lúc vô tình đã châm lên mùi thuốc súng.
Thời điểm Cảnh Lâm đối đầu Nghiêm Phi, đều luôn kém một chút, cuối cùng cậu bị Nghiêm Phi một chiêu hất qua vai ngã xuống đất.
Cảnh Lâm còn nằm thở dốc trên mặt đất, nếu là trước đây, Nghiêm Phi đã sớm vươn tay kéo cậu dậy, nhưng y hôm nay chỉ đứng tại chỗ cúi đầu nhìn Cảnh Lâm, một lát sau nói: “Hôm nay luyện đến đây thôi.”
Nói xong liền muốn đứng dậy, Cảnh Lâm bỗng nhiên nhấc lên hai chân, cổ chân kìm lại cái cổ của Nghiêm Phi, đùi dùng sức một cái, Nghiêm Phi bị giật lại ngã trên mặt đất, sau đó Cảnh Lâm trở mình, khuỷu tay ghì chặt lấy cổ Nghiêm Phi, giọng nói hùng hổ: “Anh thua rồi.”
Nghiêm Phi nhìn cậu một lúc, giơ hai tay lên làm bộ đầu hàng, trên mặt bỗng nhiên có chút mỉm cười, trong mắt mang theo sủng nịch, “Đúng. Em thắng.”
Cảnh Lâm không lên tiếng, trạng thái của cậu bây giờ xác thực không thích hợp luyện tập.
Lúc này, phía dưới truyền đến thanh âm Nhạc Nhạc gọi cậu: “Cậu ơi, cậu Phi.”
Sân huấn luyện đánh đối kháng của Cảnh Lâm cùng Nghiêm Phi vẫn luôn tại tầng cao nhất trong nhà Cảnh Lâm. Bình thường lúc tập luyện cũng không muốn để Nhạc Nhạc quan sát, dù sao bọn cậu quyết tâm luyện, sợ làm trẻ nhỏ hoảng sợ, vì thế nên căn bản, Nhạc Nhạc không phải cùng Quạc Quạc chơi ở bên dưới, thì chính là hai người Triệu Thừa Hoài chăm nom.
Nghe thấy tiếng kêu của Nhạc Nhạc, Cảnh Lâm bò dậy đứng bên lan can nhìn xuống, thấy Nhạc Nhạc đang ngẩng cái đầu nhỏ nhắn nhìn lên trên, “Sao thế?”
Nhạc Nhạc hưng phấn nói: “Quạc Quạc, cậu ấy bắt được thật nhiều rắn đem về.”
Cảnh Lâm vừa nghe thấy sắc mặt liền thay đổi, không nói hai lời liền chạy xuống lầu, Nghiêm Phi cũng nhanh chóng đuổi theo.
Vừa xuống tầng một, Cảnh Lâm liền nhìn thấy trong sân có một đống rắn đủ mọi màu sắc, sáng thức dậy ống nước còn bị đóng băng đông cứng, hiện tại nhiệt độ lại thấp như vậy, đám rắn bỗng nhiên xuất hiện trong sân này đương nhiên không động đậy chút nào.
Sợ rắn tựa hồ là thiên tính con người có từ khi sinh ra. Cảnh Lâm cũng không ngoại lệ, Quạc Quạc thấy Cảnh Lâm chạy ra, ngậm lên một con rắn toàn thân đen sì bạch bạch chạy tới bên người Cảnh Lâm, con rắn kia còn theo động tác của nó mà bị vung đến vung đi. Cảnh Lâm nhanh chóng tỏ vẻ nó đừng lại đây, nhìn Quạc Quạc còn một bộ ngẩng đầu ưỡn ngực chờ được cậu biểu dương, cảm giác hơi đau đầu, “Ngươi bắt rắn về làm gì a?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
