Mùa đông ngày ngắn, chỗ đám Cảnh Lâm nơi này đến năm giờ trời liền tối dần. Quanh sân nhỏ treo lên những bó đuốc ngâm dầu hỏa, ánh lửa nhảy lên chiếu sáng một mảnh cực kỳ sáng sủa.
Nghiêm Lộ đang cùng Triệu Chí Văn luyện tay, Cảnh Lâm thả ra thần thức, đứng một góc hoạt động thân thể.
“Như nào rồi, có động tĩnh chưa?” Nghiêm Phi đi tới, chuyển động thân thể làm nóng người chuẩn bị cho lát nữa chiến đấu.
Cảnh Lâm lắc đầu: “Tạm thời chưa có.”
Meo Meo mang theo ba con mèo con tuần tra tới lui phụ cận đoàn người, Tào Tam Gia đi tới bên cạnh hai người Cảnh Lâm, trong mắt chứa ước ao mà nhìn chằm chằm Meo Meo một lúc, nói: “Con mèo lớn này thật không tồi.”
Cảnh Lâm nói: “Mèo này là của một cô bé trong thôn nuôi, chủ mèo quan hệ rất tốt.”
“Trong huyện cũng có một con mèo tam thể biến dị, có điều con kia hung tàn hơn nhiều.”
Mỗi con mèo lại có tính nết khác nhau, có thân người, có lại cảnh giác rất lớn với người. Con mèo tam thể biến dị trong huyện kia chia huyện ra một phần làm địa bàn của mình, không cho con người đi vào, một khi không trải qua sự đồng ý của nó mà tiến vào thì nó sẽ coi là xâm phạm lãnh địa, đã có không ít người bởi vì đi vào tìm kiếm vật tư mà bị con mèo ác liệt chơi đùa đến chết. Con mèo kia sau khi vờn chết con người, cũng không ăn, ném cái xác đi, mặc cho bọn họ bị thực vật hoặc động vật biến dị khác kéo đi ăn, cũng là một cách cảnh cáo cư dân bốn phía.
Nghiêm Phi nói: “Ngoại trừ con mèo đó, còn có động thực vật nào biến dị đến lợi hại không?”
Tào Tam Gia: “Lợi hại nhất chính là một cây thực vật hoa bìm biếc trung tâm huyện, nó một mực không ngừng mở rộng địa bàn, bây giờ trên huyện đã bị nó từ giữa chia làm hai khối lớn. Bên trái căn bản là khu vực loài người ở, bên phải là phạm vi hoạt động của động thực vật biến dị, ta chỉ biết, động thực vật biến dị lợi hại ngoài hoa bìm biếc cùng con mèo tam thể, còn có một con trăn cộc. Thế nhưng địa bàn của hai con vật này đang bị hoa bìm biếc không ngừng xua đuổi thu hẹp lại.”
Nói đến đây, Tào Tam Gia bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Thế lực lớn nhỏ trên huyện cũng có mười mấy, nhưng so với thực vật động vật biến dị, con người quá nhỏ bé, hơn nữa cũng không đồng lòng. Không đem hoa ăn thịt diệt trừ, trước khi đám động vật biến dị bị đuổi ra khỏi huyện thành, đối tượng bị đuổi ra ngoài đầu tiên chính là dân chúng còn đang giãy giụa sinh hoạt trên huyện, sợ là đến cuối cùng ngay cả địa phương nghỉ ngơi cũng không có.”
“Hoa bìm biếc kia thực sự rất lợi hại sao?” Cảnh Lâm hỏi.
“Mấy cậu không ở gần đấy nên không biết.” Tào Tam Gia nói, “Nó mạnh đến mức, phàm là động thực vật biến dị, hoặc là con người đi vào tìm kiếm vật tư, toàn bộ đều trở thành chất dinh dưỡng cho nó, gần địa bàn của nó đã không có người dám tới gần rồi. Có điều vui mừng là, dây leo của nó tuy lợi hại, thế nhưng rễ cây phi thường yếu ớt, không thể xuyên thủng bùn đất, không thì thật sự sợ ngày nào đó nửa đêm tỉnh lại phát hiện nơi ngủ bỗng nhiên chui ra một dây leo bìm biếc.”
“Tôi nghĩ người trong huyện cũng sẽ diệt trừ nó thôi, chỉ có điều tất cả mọi người còn không bị bức ép đến tuyệt lộ.”
Chính bởi vì địa bàn còn không gian, chưa bị hoa bìm biếc áp súc lại, nên được chăng hay chớ, được ngày nào tính ngày nấy, đợi đến thời điểm thực sự không chịu nổi, chính là lúc phản kháng.
Trong thần thức, bụi cỏ nơi xa xào xạc vang lên, một mảnh đồ vật đen thùi lùi nhanh chóng chuyển động về phía bên này. Tay Cảnh Lâm run lên một cái giơ lên dao bổ củi, cao giọng quát: “Đề phòng, đám chuột đến!”
Đoàn người vốn là trận địa sẵn sàng đón quân địch trong nháy mắt liền lưng tựa lưng vây thành một vòng phòng vệ, vòng lửa được nhóm lên, người đứng bên trong cũng đầu đầy mồ hôi lạnh, nắm chặt vũ khí phòng bị.
“Chít!”
Một con chuột có kích cỡ con mèo nhỏ nhảy ra từ trong bụi cỏ, bị Meo Meo vẫn ẩn núp bên cạnh cắn trúng yết hầu, mạnh vung một cái, nhất thời bị quăng ra thật xa, còn chưa bò dậy, đã bị cái rìu đập xuống giữa đầu, “phốc” một tiếng, óc tung tứ phía.
Đặc biệt là Cảnh Lâm gia tăng thêm thần thức, phạm vi chuyển động nhỏ nhất, thế nhưng số chuột bị cậu đánh chết lại nhiều nhất.
Tào Tam Gia chân đạp một con chuột, đao dài trong tay hung hăng đâm vào thân thể nó, nhìn con chuột thống khổ giãy giụa dưới đao, trong lòng nảy lên một trận sảng khoái, vuốt máu trên mặt một cái, còn có thời gian giơ ngón tay cái lên với Cảnh Lâm: “Mấy người cũng quá lợi hại!”
Hắn vốn cho rằng Nghiêm Phi là người dẫn đầu trong số bọn họ, thì nhất định là kẻ lợi hại nhất, không nghĩ tới Cảnh Lâm nhìn qua có vẻ an tĩnh cũng không kém chút nào so với Nghiêm Phi, sức chiến đấu của một nữ sinh lại càng đứng trên phần lớn người của bọn hắn, mà người thanh niên có vẻ là bạn trai của nữ sinh động tác cũng không chậm, hắn có lúc không kịp vung lên vũ khí liền trực tiếp dùng nắm đấm đều có thể đập chết một con chuột.
Mấy người này, sức chiến đấu cũng quá khủng đi.
Một con chuột thừa dịp lúc Tào Tam Gia phân tâm xông thẳng đến mặt hắn, bị Cảnh Lâm tay lanh mắt lẹ chặn lại, dao bổ củi hung hăng nện trên đầu nó, bị đập bay ra ngoài rơi trên mặt đất, bị một con mèo con đứng cạnh nhào tới cắn chết.
“Đừng phân tâm.” Cảnh Lâm nói.
Tào Tam Gia phục hồi lại tinh thần, sợ đến toát mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Những con chuột này so với lần trước hắn gặp trong huyện càng lợi hại hơn, mặt nạ sắt trên mặt hắn đã bị con chuột xé rách một lỗ hổng, lá sắt đều vểnh cả ra ngoài. Nếu như vừa rồi không có Cảnh Lâm giúp hắn đánh bay con chuột kia đi, con chuột mà bám trên mặt hắn, hắn chí ít cũng sẽ bị cắn xuống một miếng thịt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
