Quạc Quạc dang ra cánh của chính mình nhảy lên trên đầu đoàn người, không ngừng quấy nhiễu tầm mắt của bọn chúng, duỗi cổ tức giận mổ về phía đoàn người, nhìn như yếu đuối kỳ thực cái mỏ cứng rắn vô cùng sau khi hạ xuống thân thể người sẽ lập tức lưu lại dấu vết đau đớn, thừa dịp đám người ngắn ngủi hoảng loạn, Quạc Quạc đem đám người kia làm bàn đạp, mấy phát liền nhảy tới phía sau đoàn người, xoay người công kích hai tên đang chuẩn bị bật nhảy tường rào chạy ra ngoài.
Mà Ộp Ộp từ bên ngoài tường rào nhảy bộp vào, đầu lưỡi nó cuốn một cái, liền quấn lấy cẳng chân một tên, sau đó kéo gã từ trên tường rào xuống.
Động tác Cảnh Lâm bên này cũng không chậm, tại thời điểm những kẻ bên này còn chưa phản ứng lại, trước tiên kéo một gã qua tàn nhẫn lên gối đập bụng đối phương, chỉ nghe đối phương kêu đau một tiếng, đã bị hất bay đập lên tường.
Những tên khác đồng thời công kích hướng Cảnh Lâm, cơ hồ trên tay mỗi người đều cầm dao.
Bởi vì do đột nhiên bò dậy từ trên giường, nên Cảnh Lâm chỉ mặc quần áo ngủ không mặc dày, đi chân trần đạp đất. Phòng khách thì quá chật chội, nhiều người xông lên lập tức không dễ đối kháng lại, trên cánh tay, chân, còn có lưng cậu đều bị vạch ra vài vết thương.
Cậu cảm giác toàn thân đều rất lạnh, trong lòng nhưng lại có lửa đốt. Tử thủ địa phương mình đang đứng không chịu dịch bước, Nhạc Nhạc đang ở bên ngoài, cậu tuyệt đối không thể để bất cứ kẻ nào đi qua, phàm là bước qua giới hạn này, liều mạng nguy hiểm bị thương do dao chém, cũng trước tiên phải đem gã đánh ngã đã.
Thời điểm Nghiêm Phi bị thanh âm đánh thức, cũng không biết là nhà ai xảy ra chuyện, mãi đến lúc ra khỏi nhà, nghe thấy thanh âm không phải vọng lại từ trong thôn, mới đoán có thể là nhà Cảnh Lâm đã xảy ra vấn đề rồi. Lúc đó lòng y lộp bộp một cái, mặc quần áo ngủ một đường lao nhanh từ trong nhà sang, dép lê trên chân đều chạy rơi mất một bên, mặt đường cũng không bằng phẳng, nhưng giẫm lên y lại không cảm thấy đau.
“Cậu Phi!” Tiếng gõ dừng lại, Nhạc Nhạc nhìn thấy cứu tinh đến rồi, thanh âm khóc càng thêm lớn.
“Cháu tránh ra, cậu muốn tông cổng vào!” Cổng là cửa gỗ, khóa trái từ bên trong. Nghiêm Phi tông mạnh mấy lần, rốt cuộc phá tan được cổng lớn, lúc này, Meo Meo cõng Đường Đường đến thứ hai.
“Cậu Phi!” Nhạc Nhạc nhào tới người Nghiêm Phi, hai tay nắm lấy góc áo y, lạnh đến mức như cục băng, cả người đều run rẩy.
“Đừng sợ!” Nghiêm Phi vội vàng sờ sờ đầu của bé, không kịp an ủi gì hơn, giao Nhạc Nhạc cho Đường Đường, chính mình đạp một cước về phía cửa lớn phòng khách.
Lúc Đường Đường bị Meo Meo ngậm xuống từ trên giường, chỉ kịp quấn lấy một cái chăn, cô bé nhìn Nhạc Nhạc chỉ mặc mỗi áo ngủ, vội vàng trượt từ trên người Meo Meo xuống, ôm Nhạc Nhạc vào trong lồng ngực, đồng thời dùng chăn bao chặt lấy hai người.
Sau cửa chính, trong phòng khách một mảnh hỗn loạn, trên đất nằm vài người, có kẻ không còn âm thanh, có tên ý thức không rõ nhỏ giọng rên rỉ. Cảnh Lâm như huyết nhân đứng trong phòng khách, tựa như điên rồ túm chặt lấy một gã đàn ông vẫn giơ nắm đấm lên đấm, đối phương đã bất tỉnh nhân sự cậu vẫn như cũ không buông tay.
Quạc Quạc đến bên cạnh cậu gọi tới gọi lui, tựa hồ đang ngăn cản cậu.
“A Lâm!” Trong lòng Nghiêm Phi đau đớn, xông lên kéo Cảnh Lâm lần thứ hai giơ tay lên.
“A!” Cảnh Lâm quát to một tiếng, xoay người một tay khác muốn đấm một quyền về Nghiêm Phi, đồng dạng cũng bị Nghiêm Phi túm chặt.
Nghiêm Phi đem cậu gắt gao giam cầm trong lồng ngực, vuốt đầu cậu, không ngừng an ủi: “Không sao rồi, A Lâm, không sao rồi, bọn chúng đã bị em đánh ngã.”
Cảnh Lâm thở phì phò trong lồng ngực y, tựa hồ cảm nhận được hơi thở quen thuộc, rốt cục buông tha giãy giụa mà yên tĩnh lại, một hồi lâu mới lên tiếng xác định: “A Phi?”
“A Lâm, là anh.” Nghiêm Phi nâng lên gương mặt Cảnh Lâm, hai người đối diện nhau dưới ánh nến mờ nhạt, để Cảnh Lâm thấy rõ được mặt mũi y.
“Nhạc Nhạc đâu?”
“Nhạc Nhạc không có chuyện gì, bé rất an toàn.”
“A Lâm!” Triệu Chí Văn từ bên ngoài xông tới, nhìn thấy Cảnh Lâm khắp người máu me được Nghiêm Phi ôm vào lòng, hắn sợ hết hồn, “Cậu bị thương chỗ nào?”
Lúc này Nghiêm Phi mới cảm nhận được hai tay dính đầy máu của mình, trên tay tất cả đều là máu tuôn ra từ người Cảnh Lâm. Y lúc này cũng sợ hãi, nhanh chóng buông ra Cảnh Lâm.
Người bị đánh thức trong thôn cũng lục tục tới rồi, tất cả mọi người nhấc theo ngọn đèn, đem một mảnh chiếu lên sáng sủa. Ai cũng không nghĩ tới trong thôn sẽ có người bị trộm cắp cướp đoạt, mấy người giúp đỡ Cảnh Lâm băng bó vết thương, số khác liền đi trói lại những tên xấu xa kia.
Nhìn bảy tên cướp bị đánh đến hoàn toàn thay đổi, nằm trên mặt đất bất tỉnh nhân sự, tất cả mọi người khiếp sợ trước sức chiến đấu của Cảnh Lâm. Sau đó lại phát hiện hai kẻ xấu nữa trong sân sau, một tên đã ngất, trên mặt không thấy mấy khối thịt lành lặn, hai tay cùng hai chân không bình thường mà cong vẹo, một tên khác đã tử vong, cái cổ bị gãy đoạn, ngoài da có một vòng vết trói, sau khi biết đây là thành quả chiến đấu của Quạc Quạc cùng Ộp Ộp, càng thêm kinh hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
