Ngô Đại Hưng bị Mã Nhân Thiện nói đến mặt đỏ chót.
Ngày hôm qua ông vốn muốn đi, nhưng lúc vận chuyển lương thực chân bị trẹo một cái, ông liền bảo Ngô Kiện Hùng đi, kết quả Ngô Kiện Hùng sâu lười phát tác, nói mình quay máy xay gió thổi hạt thóc lép, quay đến mức đau cả vai, không đi, Liêu Thục Phân lại kêu Ngô Mỹ Lệ đi, kết quả Ngô Mỹ Lệ đúng ngày đến tháng, cô ta cũng không chịu đi.
Mà Liêu Thục Phân luôn thích chiếm tiện nghi, càng không có ý định đi. Thời điểm phân thịt, còn ghét bỏ số thịt phân đến ít, nói Tằng Thẩm Nhi cũng không đi hỗ trợ a, sao cũng được chia tận mười cân, bà ta một người lại được nhiều như vậy, nhà mình có những bốn miệng ăn đấy, rõ ràng bất công.
Liêu Thục Phân bị nói, trong lòng không cao hứng: “Cũng không phải cố ý không đi, thời điểm vác thịt cá sấu ngươi cũng chẳng kêu người gọi chúng ta một tiếng, lẽ nào ngươi gọi chúng ta lại không đi sao.”
Mã Nhân Thiện cũng tức rồi, ông nói như vậy cũng là muốn tốt cho nhà bọn họ, nhà bọn họ đều cho rằng người trong thôn không có ý kiến sao, từ sớm đã có người không bằng lòng còn cố ý tìm đến ông mà nói rồi, vì vậy bây giờ ông mới lưu bọn họ lại nói hai câu. Nếu không muốn làm việc lại không nghe người khác khuyên bảo, thì Mã Nhân Thiện cũng lười xen vào nữa: “Tùy các ngươi.”
“Có thể ạ.” Đường Đường đối với chuyện đó rất hài lòng, trước đây cô bé có điều gì phiền lòng đều thích tâm sự với Meo Meo, khi đó tuy Meo Meo cũng có thể cảm giác được tâm tình của cô bé không tốt, cần người an ủi nên ở bên cạnh cô, thế nhưng thanh âm nó đáp lại Đường Đường nghe không hiểu, hiện tại không giống thế nữa rồi, hiện tại cô bé đã có thể không hề chướng ngại mà trao đổi với Meo Meo, khiến cô bé và Meo Meo càng thêm thân thiết.
Vóc dáng Meo Meo lớn lên, sức ăn cũng lớn, số thịt cá sấu phân cho nhà Đường Đường chỉ giữ lại một phần rất nhỏ để gia đình ăn, tất cả chỗ còn lại đều cho Meo Meo, thứ nhất là thân thể nó có thương tích, thứ hai do nó đang trong thời kỳ cho con bú, đều cần dinh dưỡng bồi bổ thân thể. Cân nhắc tới điểm ấy, đám Cảnh Lâm cũng từng người đưa Meo Meo 50 cân thịt cá sấu.
Những người khác trong thôn biết được, ít nhiều đều cầm chút thịt đưa đến nhà Đường Đường, như vậy có thể đảm bảo trước khi Meo Meo lành lặn, sẽ không phát sinh tình trạng bị đói bụng, có thể yên tâm nuôi con nằm nhà dưỡng thương.
Mà Meo Meo báo đáp lại ân tình lần này, cũng khiến người trong thôn vô cùng mừng rỡ.
Hiện tại người trong thôn bởi vì táo bón mà dạ dày luôn không thoải mái, tình trạng này không chỉ xuất hiện ở trẻ con, rất nhiều người trưởng thành đều không chịu nổi, đại khái Meo Meo biết, nên lúc nó có thể đứng dậy, chuyện thứ nhất chính là đi ra ngoài một chuyến, mang về cho mọi người rất nhiều cỏ, loại cỏ này thân cành thẳng tắp, có tính giòn, gập lại là gãy.
Đường Đường thấy nó ngậm trở về nhiều cỏ không biết như thế, còn tưởng nó muốn ăn, dù sao rất nhiều động vật nhỏ bị thương đều có phương thức sinh tồn của mình, đa phần sẽ ăn cỏ giải độc cái gì, hơn nữa mèo ăn cỏ nghịch quả cầu len là những chuyện hết sức bình thường. Có điều chờ đến lúc Meo Meo đem cỏ ngậm tới bên chân cô bé, rồi kêu hai tiếng với cô, mới hiểu được cỏ này là cho cô bé ăn.
Đường Đường lập tức cầm một cọng cỏ đút vào miệng nhai nhai, một loại vị của cỏ xanh không hề dễ ăn tràn ra, miễn cưỡng mới có thể nuốt xuống. Ăn xong chưa bao lâu, Đường Đường liền nghe thấy cái bụng của chính mình ùng ục ùng ục kêu vang, lập tức chạy hướng nhà vệ sinh.
Sau khi đi vệ sinh xong, Đường Đường cảm giác cả người mình nhẹ nhàng không ít, biết loại cỏ này có thể giúp người đi ngoài, liền đem cỏ ôm tới nhà Mã Nhân Thiện, nói rõ tình huống cho ông.
Động vật IQ cao trong thôn, mọi người đã biết có hai con, một là Quạc Quạc nhà Cảnh Lâm, một là Ộp Ộp cũng của nhà cậu, còn Meo Meo anh hùng đánh cá sấu, chỉ số thông minh khẳng định không phải bình thường, hơn nữa ba đứa này đối với nhân loại đều có cảm tình. Mã Nhân Thiện đang lo vấn đề táo bón cháu trai cháu gái nhà ông, nghe thấy Đường Đường nói do Meo Meo tìm trở về, cô bé còn ăn thử, ông liền trước hết dùng bản thân làm thí nghiệm, chờ ông chạy xong một chuyến nhà vệ sinh, lập tức gọi tới một nhà Mã Nhân Thông, mọi người trong nháy mắt biến thân thành động vật ăn cỏ, ngươi một cọng cỏ ta một cọng cỏ, nhét đầy miệng.
Nhiệm vụ phân phát cỏ này liền giao cho Đường Đường, dạ dày của mọi người được giải cứu, vốn còn có người bất mãn với Đường Đường, sau chuyện này cũng đã tiêu trừ tâm tư này, mà những kẻ yêu thích Meo Meo kia, lại càng thêm yêu thương nó.
Hôm sau ngày vận chuyển tấm mành che về, người trong thôn liền bắt đầu gieo trồng lúa mì vụ đông.
Hai ngày nay hai nhà họ Triệu và Cảnh Lâm đều đang đem gốc rơm rạ của lúa nước trồng trong ruộng chuyển về nhà, chuẩn bị gieo lúa mì rồi. Năm nay gia đình họ Triệu cũng trả lại đất ruộng nhà Cảnh Lâm cho cậu, hạt giống lúa mì cậu cần đều trực tiếp lấy từ nhà họ Triệu, thời điểm trước khi nhà Nghiêm Phi về thôn có chuẩn bị hạt giống lúa mì rồi, vì thế nhà bọn y sẽ chờ cho đất ruộng trống ra liền bắt đầu cày ruộng.
Liêu Thục Phân trước tiên chỉ lo mang rơm rạ trong ruộng đất nhà mình về, còn phần trong đất nhà Nghiêm Phi thì mặc kệ. Nghiêm Nhuệ Phong ôn tồn nói chuyện với bà ta một hồi, thấy bà ta không thèm để ý tới, liền làm bộ muốn đem rơm rạ chuyển về nhà mình, dù sao đồ vật lúc nhà ông trở về có được đều dựa vào mua sắm, ngay cả củi cũng là mua của người khác.
Thời đại này, tất cả mọi người thích dùng bình ga cho thuận tiện, phần đông người đều không thích dùng bếp củi nữa, trước đây rơm rạ đều là trực tiếp bán đi hoặc đốt cho xong việc. Nhưng hiện tại lại không thể như thế rồi, hiện tại không có rơm rạ ngươi muốn nấu cơm cũng không nấu được, vì thế vừa thấy động tác của Nghiêm Nhuệ Phong, sắc mặt Liêu Thục Phân lập tức đen sì, ném hết việc trong ruộng nhà mình mà chạy sang chuyển rơm rạ.
Gia đình bắt đầu cày ruộng đầu tiên trong thôn chính là Trương Khải. Cày ruộng phải dùng bừa sắt, thế nhưng trong thôn nhiều năm qua đều dựa vào máy móc cày ruộng, còn có bừa sắt các thứ cũng chỉ có gia đình nào nuôi trâu như Trương Khải thôi, cha hắn tại thời điểm người khác thuê người dùng máy móc về cày ruộng đều yêu thích tự mình làm lụng, vừa tiết kiệm tiền mà có thể đi mua đồ ăn. Lúc này toàn gia nhà người khác huy động toàn lực, đều dùng cái cuốc khổ hề hề mà động tay cày ruộng, nhà hắn đã hét to trâu đi bừa rồi, so với người khác thoải mái nhanh chóng hơn không biết bao nhiêu lần.
Nhà Nghiêm Phi cũng khiến người trong thôn ước ao, sau khi nhìn thấy Trương Khải gắn bừa sắt xuống ruộng, y liền gọi mấy người Cảnh Lâm, cầm khối thịt cá sấu mới mẻ đi một chuyến tới nhà thợ rèn Lưu, đem cái bừa sắt còn lại duy nhất nhà hắn đổi trở về, sau đó mời thợ mộc già trong thôn đóng cho cái giá cày, sau đó tròng lên hai con ngựa nhà mình là có thể xuống đồng rồi.
Bởi vì phản ứng nhanh, nên Cảnh Lâm cũng là người đầu tiên tìm tới nhà Trương Khải, nói dùng 20 cân thịt cá sấu mượn trâu và dụng cụ nhà hắn dùng một chút. Trương Khải tuy cùng một thôn với Cảnh Lâm, hai người cũng sàn sàn tuổi nhau, thế nhưng quan hệ lại không thân thuộc, một năm có thể nói với nhau mười câu đã là chuyện tốt. Lúc trước giết cá sấu, hắn nhìn ra Cảnh Lâm là người gặp chuyện sẽ cực kỳ bình tĩnh trấn định, cũng khâm phục lòng dũng cảm ngay lúc đó của cậu, cho nên đối với Cảnh Lâm, hắn bây giờ là phi thường tin phục. Hơn nữa, cùng nhau trải qua sống chết, trong lòng Trương Khải đối với hai mươi người có mặt khi đó đều khá là thân cận, Cảnh Lâm đề nghị muốn mượn trâu cùng dụng cụ nhà hắn, đương nhiên liền đồng ý.
Có điều trước đó, phải chờ ruộng nhà Trương Khải đều cày xong mới có thể tới phiên cậu dùng, vì thế mấy ngày đầu, còn phải dựa vào chính mình cuốc đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
