"Meo Meo!" Đường Đường gấp, "Ngày hôm qua Meo Meo vì bảo vệ con mà bị đuôi cá sấu quật một cái, chân trái phía trước của nó bị gãy!"
Ba con mèo con trong động cảm nhận được hơi thở quen thuộc của mẹ, dồn dập kêu.
Người trong động nguyên bản thấy Meo Meo xuất hiện, nhìn hình thể nó lớn như vậy, nhất thời cảm giác mình được cứu rồi, nhưng sau khi nghe Đường Đường nói xong, Lý Phi Vũ cẩn thận xem chân Meo Meo, quả nhiên không như bình thường, phía dưới cái chân kia bị biến hình cong vẹo đi, đồng thời đi đứng cũng rất gắng sức.
Mà bên kia, Meo Meo khom lưng, cảnh giác từ từ di động đi vòng qua cá sấu. Cá sấu há miệng bổ nhào về phía Meo Meo!
Meo Meo tuy bị thương, nhưng phản ứng của nó cũng không chậm, tại nháy mắt cá sấu nhào tới, nó bật người nhảy một cái, nhảy đến giữa không trung, tứ chi đạp lên không thay đổi phương hướng, né tránh cú cắn xé của cá sấu, cái đuôi mạnh mẽ cũng quật lên xuống, cân bằng thân thể cho nó. Hai chân trước của nó đã hoàn toàn lộ ra móng sắc nhọn, móng lộ ra phải dài hơn mười cm, hung hăng cào vào gáy cá sấu, ngay sau đó chân sau đạp một phát thừa dịp đuôi cá sấu quét tới mà nhảy sang bên cạnh, lần thứ hai đề phòng.
Nếu chỉ có một con cá sấu bình thường, đối đầu với Meo Meo lúc không bị thương, thì căn bản không phải đối thủ của nó, thế nhưng hiện tại kích thước cá sấu rất lớn, khí lực cùng phản ứng nhạy bén đều gia tăng, Meo Meo đã bị thương đứng trước mặt nó, liền có điểm không đáng chú ý rồi.
Móng vuốt Meo Meo tuy sắc bén lại còn dài, thế nhưng da của cá sấu quá cứng rắn, một phát trảo của Meo Meo cào xuống cũng chỉ lưu lại một vết xước trên da nó, ngay cả vết thương cũng không tạo được. Nó híp mắt lại, không công kích sau gáy nó được, chỉ có thể cắn cổ họng nó. Thế nhưng công kích vị trí này, trình độ nguy hiểm là rất cao, một chút không chú ý thôi sẽ bị cái đuôi to lớn của cá sấu quật trúng.
Cá sấu lần thứ hai phát động tấn công Meo Meo, Meo Meo né tránh mấy lần, tựa hồ đang tìm kiếm góc độ có lợi nhất cho nó cắn con cá sấu. Lại sau một lần nữa, Meo Meo bật lên không tránh thoát công kích của cá sấu, nhảy lên thân cây bên cạnh, sau đó mượn lực, bổ nhào về phía vị trí cổ họng của cá sấu, răng nanh sắc bén của nó như nguyện mà đâm vào yết hầu bạc nhược của đối thủ, thế nhưng không đợi nó triệt để cắn vào, cái đuôi lớn đã quật tới, cho dù nó nhanh chóng nhả ra để tránh né cũng không còn kịp nữa, cái đuôi bị mạnh mẽ quật trúng, toàn bộ đuôi đều đứt gãy, Meo Meo đau đến mức rống lớn một tiếng.
Nhìn thấy Meo Meo bị thương, tất cả người trong động đều bóp chặt tâm.
Cảnh Lâm nói: "Chúng ta nhất định phải ra ngoài giúp nó!" Xem tình huống trước mắt, Meo Meo muốn chế phục được cá sấu, hoàn toàn là chuyện không thể, nếu cứ đợi chờ như vậy, đến cuối cùng lúc Meo Meo không còn đứng lên nổi, như vậy bọn cậu cũng không thể trốn được uy hiếp tử vong đến từ cá sấu. Thế nhưng hiện tại nếu đi ra ngoài, Meo Meo còn có khí lực có thể chiến đấu cùng cá sấu, sẽ giúp bọn cậu làm một ít phòng thủ, để phòng cá sấu tập kích trí mạng.
Có điều đi ra ngoài giúp nó, nói thì dễ, lại có mấy ai đồng ý ra. Vừa nghe Cảnh Lâm đề nghị, phần lớn người trong động đều lùi về sau, có kẻ khóc thảm thiết nói: "Chúng ta đi ra ngoài, không phải đi chịu chết sao?"
Nghiêm Phi nói: "Ngồi chờ chết cùng đi chịu chết khác nhau ở chỗ nào." Y lấy ra đao lớn được vải bông bọc lại, hít sâu: "Tôi đi ra ngoài."
Cảnh Lâm nắm lấy cái dao đốn củi nhà cậu, cậu cũng đi theo sau Nghiêm Phi đi ra ngoài, Triệu Chí Văn gỡ xuống đao lớn đeo trên lưng, ném dây thừng lúc đi thuận tiện mang theo xuống đất, không nói hai lời liền đi theo, Nghiêm Lộ vẫn chờ mong so khí lực với cá sấu xem ai lớn hơn, theo sát bước chân ba người.
Cuối cùng hai mươi người, thêm một Đường Đường nữa, lại lục tục tất cả đều chui ra!
Thời khắc này, từ đáy lòng bọn họ cảm giác được có thứ gì đó đã thay đổi, nó nhanh chóng lên men, khiến cho bọn họ lấy hết dũng khí, tứ chi tràn đầy sức mạnh.
Bốp!
Meo Meo lại một lần nữa bị đuôi cá sấu quật trúng, cái chân bị thương của nó khiến nó tụt hậu rất lớn, phản ứng nhạy bén thường ngày tại hôm nay không phát huy được một nửa. Trên người nó đã có nhiều chỗ gãy xương, nhưng vẫn một lần lại một lần bò dậy từ dưới mặt đất, đối diện với con cá sấu.
Đồ ăn mới mẻ tự động bò ra, cá sấu từ bỏ công kích với Meo Meo, quay đầu chạy hướng đoàn người.
Meo Meo nhanh chóng đuổi theo.
"Tản ra!" Nghiêm Phi hét lớn một tiếng.
"Trốn sau cây!" Cảnh Lâm bổ sung.
Nghiêm Phi lăn ra khỏi chỗ, né tránh thân thể cao lớn của con cá sấu đang xông thẳng về phía bên này, cơ thể bị cọ qua một phát, trong nháy mắt đã bị đánh bay ra ngoài. Có điều trước đó, Cảnh Lâm đã sớm cho y bùa Phòng ngự, nên tuy va chạm có lực rất lớn, nhưng sau khi lăn vài vòng trên cỏ y lại không cảm giác được có bao nhiêu đau đớn.
Cảnh Lâm bị dọa sợ nhảy dựng một cái, chạy tới nâng y dậy hỏi y có sao không, sau khi thấy y lắc đầu xác thực không có chuyện gì, một phát túm được tay phải của y, sờ sờ lòng bàn tay y, cảm nhận lá bùa vẫn còn, mới thở phào nhẹ nhõm. Điều này chứng minh tấm bùa Phòng ngự vẫn rất hữu dụng.
Mọi người tan tác như chim muông, đều nghe Cảnh Lâm mà hướng về bốn phía trốn sau đại thụ. Sau đó bọn họ bắt đầu cảm giác bản thân may mắn, kỳ thực chỉ cần mình chạy trốn rất nhanh, chạy vòng quanh đại thụ, thân thể cá sấu lại quá khổng lồ, bị đại thụ trở ngại cũng không thể lập tức đuổi theo bọn họ. Có điều đây cũng là một tai hại, muốn vậy thể lực của ngươi phải đầy đủ, duy trì tốc độ chạy trốn nhanh chóng không chậm lại mới sẽ không bị cá sấu cắn trúng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
