Cảnh Lâm nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được nữa, liếc mắt nhìn Nghiêm Phi: “Cha mẹ anh có phải cũng biết rồi đúng không?”
Đầu tiên Nghiêm Phi ngẩn người ra, sau đó hiểu được ý của Cảnh Lâm, thì đáp: “Đúng vậy, bọn họ đều biết, cũng đều rất thích em.”
Thanh âm Cảnh Lâm có chút cao: “Sao chuyện như thế này anh cũng nói với cha mẹ anh?”
Nghiêm Phi mang ý xin lỗi: “Là anh không đúng, anh biểu hiện quá rõ, bị bọn họ nhìn ra được.”
Cảnh Lâm nghĩ đến cha Nghiêm mẹ Nghiêm đã sớm biết xu hướng tình dục của Nghiêm Phi, một chút tức giận mới vừa phồng lên lại xẹp xuống.
Nghiêm Phi thấy Cảnh Lâm không nói lời nào, cẩn thận từng li từng tí một nhìn cậu: “Cáu rồi?”
“Không có.” Cảnh Lâm liếc y một cái, cậu không phải người dễ giận như vậy. Cậu không phải tức giận, chính là cảm giác những việc như thế này bị người bậc trên biết được, đồng thời hai người kia có khả năng còn vẫn luôn âm thầm quan sát cậu, khiến cậu cảm thấy không tốt chút nào.
Đang lúc nói chuyện, cửa thôn rất nhanh đã đến, hai người cũng tạm dừng đề tài này lại.
Thôn bọn cậu chân chính là ba mặt núi vây quanh, đồng ruộng hai bên trái phải càng tới gần núi càng dốc cao dần lên. Bờ ruộng hai bên cũng không rộng, đến thời điểm xây tường khẳng định còn phải lấn một ít vào đất bên trong ruộng, thôn dân tự nhiên bị chiếm mất một chút đất nhất định sẽ không chịu, trong thôn chỉ nối cùng nhau xây tường vây, liên quan đến vấn đề lấn đất đó còn chưa thương thảo xong.
Tường vây còn chưa có xây, nên hiện tại Cảnh Lâm cũng chỉ có thể tính toán ra đại khái. Lấy trình độ của cậu bây giờ thì cậu bố trí Huyễn trận cấp trung cũng không thoải mái lắm, đối với người bày trận thì chuyện dẫn dắt được linh lực càng bị yêu cầu hà khắc hơn. Trận điểm cùng mắt trận cũng không dễ dàng như một vài trận pháp có thể dễ dàng tính toán ra, Cảnh Lâm đã thử nhiều lần, một lần cuối cùng rốt cuộc mới tìm được trận điểm thứ nhất, sau cố chút nữa tìm ra trận điểm kế tiếp, thì dễ dàng hơn ban đầu nhiều.
Nhìn thấy Cảnh Lâm dừng lại, Nghiêm Phi móc ra giấy ăn mang theo người giúp cậu lau mồ hôi, giữa mùa đông, Cảnh Lâm cũng bị mệt toát một thân mồ hôi, có thể thấy được chuyện bày trận rất mệt nhọc.
“Được rồi, chúng ta về thôi.” Cảnh Lâm nhận lấy giấy ăn tự mình lau, “Trận pháp cụ thể, còn phải chờ tường vây được xây xong nhìn lại lần nữa, có điều phương vị hẳn không bị xê xích bao nhiêu.” Chủ yếu đây là lần đầu tiên cậu thử nghiêm trận pháp cấp trung, trước tiên phải tìm đến cảm giác đã.
Mùng bốn, người trong thôn mở hội nghị về vấn đề tu tường vây cần phải lấn đất đai, nói đến nói đi, cuối cùng đã quyết định, những gia đình bị chiếm đất sẽ nhận lương thực từ trong thôn, mỗi quý bồi thường mười cân. Còn lương thực từ trong thôn chính là do những gia đình còn lại trong thôn đồng thời gom vào, hàng năm đều phải thu như vậy, đồng thời còn phải là lương thực mới trong quý.
Gia đình bị chiếm đất đai lúc này mới không còn lời gì để nói.
Nói là qua mùng năm liền khởi công, nhưng thực tế còn rất nhiều công tác phải làm trong ngày hôm trước, ví dụ như những mảnh thủy tinh cắm rải trên tường rào, thì mảnh thủy tinh lấy từ đâu ra; tường vây ít nhất cũng phải xây cao bốn mét, đến thời điểm đó khẳng định phải dựng giá đỡ, trong thôn giá đỡ cũng không đủ, còn phải đi tìm thêm; còn có cổng lớn để đi ra vào, tất cả mọi người đều nói muốn đóng một cái cổng sắt rắn chắc, vì thế còn phải đi tìm cửa sắt thép nữa.
Mảnh thủy tinh vỡ đúng là dễ tìm, trên trấn Hoàng Đài có một nhà thu mua phế liệu, đi tới nơi đó tìm xem nhất định có thể thấy được. Còn cửa sắt lớn, trước đây trấn Kim Hà có vài nhà mở cửa bán, cách thôn cũng không xa.
“Dựng khung giá đỡ tôi biết thôn họ Đường có.”
“Thôn họ Đường? Quá xa, thường ngày đi xe còn phải mất nửa tiếng mới có thể tới đó!” Có người nào khác biết đến mà lắc đầu, “Hơn nữa hai bên đường đó đều là núi, so với thôn chúng ta địa thế còn cao hơn nữa, không an toàn chút nào.”
“Sau núi có nhiều cây như vậy, chúng ta tùy tiện chặt mấy cây cũng đủ đi.”
“Tôi thấy đề nghị này được đấy, những cây to kia chúng ta không chặt được, mà có chặt cũng không cách nào dùng, nhưng một vài cây thấp lại vừa vặn thích hợp.”
“Phải vào núi, quá nguy hiểm rồi.” Rất nhiều người trong lòng vẫn còn sợ hãi đối với lần chiến đấu cùng con cá sấu nọ.
Cũng có người đồng ý với đề nghị vào núi sau thôn: “Hiện tại có nơi nào không nguy hiểm chứ? Núi sau còn cách gần nhà chút cũng khiến tôi yên tâm hơn.”
Trấn Hoàng Đài dù sao cũng là trấn nhỏ, nhà thu phế liệu cũng không lớn, mọi người như nguyện tìm được bình rượu cần dùng ở bên trong, số lượng tuy không nhiều, thế nhưng đem về đủ thôn bọn cậu sử dụng. Vấn đề bình rượu một buổi sáng liền xong, sau khi ăn cơm trưa, mọi người lại đi trấn Kim Hà.
Lần này lại không được thuận lợi như vậy, toàn bộ trấn không biết bị một nhóm thế lực chui từ đâu ra chiếm cứ, ở lối vào trấn xây sửa tường vây, đóng một cái cửa sắt rất lớn, lúc này cửa sắt được đóng chặt, phía trước rải xuống đinh ngăn cản xe cộ qua lại.
Đám Cảnh Lâm không thể không ngừng lại tại lối vào.
Mặt đường trấn Kim Hà rất rộng, hai chiếc xe tải lớn song song đi ngang cũng có thể chứa nổi, hai bên đường đều là cửa hàng, mà trước những cửa hàng đều có khoảng đất trống. Hiện tại xuyên qua cửa sắt có thể nhìn thấy hai bên đất trống lối vào được dựng lên mấy cái lều bạt khung sắt, bên trong trải đầy bùn đất, tại đất trống đầu tiên bên phải còn dựng một tiệm bán báo chí di động, đám Cảnh Lâm vừa mới dừng lại, thì có sáu người đàn ông đi ra từ bên trong, trên tay mỗi người đều cầm gậy sắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)