Người huyện thành dàn xếp ổn thỏa những người được cứu thoát ra vào trong các nhà dân, đệm chăn các thứ là lấy từ trong động dưới đất lên, Cảnh Lâm lại bố trí thêm Noãn Khí trận, vì thế cho dù trực tiếp nằm trên mặt đất ngủ, bọn họ cũng sẽ không cảm thấy lạnh.
Những người này trường kỳ chịu dằn vặt, không được một ngày an lành, hiện giờ ăn no cơm, người cũng sạch sẽ, lại nằm trong chăn ấm áp, gần như lập tức ngả đầu ngủ say.
Bận rộn hơn nửa đêm, người huyện thành cũng không thể không đi ngủ, một người trực đêm bị cắn thương, liền tạm thời thay thành người khác, tiếp tục cùng đám Cảnh Lâm hoàn thành nhiệm vụ, đến hừng đông thì thay ca đi ngủ.
Sau khi trời sáng, lúc Triệu Chí Văn và Nghiêm Lộ làm xong bữa sáng, Cảnh Lâm và Nghiêm Phi mới thức dậy, tuy ngủ không tới ba tiếng, nhưng hai người vẫn như cũ rất có tinh thần, không hề buồn ngủ.
Khúc Chính Siêu đã từ trong miệng Đông ca hỏi ra địa điểm của đá xanh lam, sau khi ăn xong, Cảnh Lâm dẫn theo cả nhà đi tới, đoàn người để lại một nhóm trông xe, bọn cậu lại tìm hai người có thân thể tốt hơn hẳn trong đám người được cứu để dẫn đường vào núi.
Con đường đến chỗ cần đến đó, đã bị bọn họ giẫm đạp thành một lối mòn nhỏ, vì thế đi vào rất thông thuận, tốn hơn nửa tiếng đồng hồ, một mảnh màu xanh lam liền hiện ra trước mắt mọi người.
Bởi vì dãy núi chập chùng, các ngọn núi đan xen với nhau, nên núi nhỏ này màu sắc tuy dễ thấy như thế, nhưng không tự đi đến tận đây, chỉ đứng bên ngoài phóng tầm mắt quan sát, là hoàn toàn không thể phát hiện huyền cơ bên trong.
Dưới chân núi đều là đá lộn xộn do lúc sụt lún gây ra, mọi người giẫm lên, trực tiếp đi tới. Núi này sau khi sụt lún, vách núi có vẻ đặc biệt sắc bén, vừa đứng dưới chân núi nhìn liền lập tức có cảm giác ngột ngạt nghẹt thở xông tới, tựa hồ một giây sau ngọn núi sẽ ngã xuống, đè lên bọn cậu.
Người dẫn đường dẫn bọn cậu tới góc bình thường hay đào đá, chỉ vào một nơi có vết đục rõ ràng, nói: “Đây chính là chỗ bình thường chúng tôi đào quặng xanh.”
Nghiêm Lộ cầm gai xương rồng mang theo đến, hướng về một góc tảng đá trực tiếp cắm xuống. Gai xương rồng dán thêm Công Kích phù, độ cứng rắn của nó không hề tầm thường chút nào, mũi nhọn trực tiếp đâm vào, Nghiêm Lộ dùng sức xoay xoay mấy cái, một khối đá nhỏ đã bị cậy xuống.
Người dẫn đường kia nhìn đôi tay bị ma sát đến chảy máu của mình, lại nhìn Nghiêm Lộ một chút, cả kinh nói: “Thật lợi hại!”
Nghiêm Lộ cười cười với anh ta, nhặt lên tảng đá trước nhìn một chút, sau khi cọ ra một tay màu xanh lam, thì đưa cho Cảnh Lâm.
Mấy người Khúc Chính Siêu cũng đều tiến tới, mọi người truyền nhau quan sát một chút, đều cảm giác chẳng qua là một tảng đá nhiễm màu mà thôi, nhìn qua rất tầm thường không có gì lạ.
Sau đó, người tới đều lần lượt đi thử xem mình có thể đào nổi đá hay không, trên căn bản, vũ khí của người trong các căn cứ đều được dán Công Kích phù lúc trước Thi Lỗi mua từ chỗ Cảnh Lâm, bọn họ không có khí lực lớn như Nghiêm Lộ, nhưng thử nhiều lần, vẫn có thể tách xuống một khối đá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

