Mấy người trong huyện thành, mắt thấy các đội trưởng đem vật tư tặng người, đương nhiên cũng đau lòng a. Thế nhưng, trong căn cứ bọn họ, tuy rằng ăn không quá tốt, lại không bị đói bụng, huống chi những người này đã bị giam cầm làm việc cực nhọc lâu như vậy, những thứ đồ đó, cũng là bọn họ nên có.
Chủ yếu nhất là, chỉ bằng xe bò của mấy người bọn cậu, muốn mang đi cũng không thể a, chỉ có thể đưa tặng tất.
Trời đông tối sớm, lúc người huyện thành rời đi, sắc trời đã tối hẳn, mọi người thắp đèn, sờ soạng về tới thôn.
Tất cả mọi người vẫn đang chờ bọn cậu, những người được cứu cũng biết bọn cậu đang giúp bọn họ, nhìn thấy bọn cậu trở về, tất cả mọi người tha thiết nhìn.
Chờ đến khi biết được bọn họ có thể ở lại căn cứ, tất cả mọi người đều hoan hô. Có điều cũng có người hỏi có thể đi theo bọn cậu hay không.
Khúc Chính Siêu liền biểu thị hiện nay bọn cậu không cách nào đưa bọn họ theo. Xe bò của bọn cậu còn không đủ chỗ nhét hàng thì làm sao có khả năng dư thừa không gian chở thêm người nữa, cũng không thể để mình ngồi xe bò còn bọn họ đi theo phía sau được. Nhưng vẫn nói sau tháng mười hai đoàn người có thể đi qua nơi này một chuyến, nếu lúc đó bọn họ vẫn như cũ muốn rời đi cùng đoàn người, vậy thì sớm chuẩn bị kỹ càng xe cùng vật tư sinh hoạt, đến lúc đó chỉ cần hợp lại với đoàn người huyện thành, đi về căn cứ chỗ huyện thành là được, tới nơi sẽ sắp xếp chốn ở cho bọn họ.
Một vài người cao hứng đáp lại, nói tới lúc đó nhất định sẽ rời đi cùng bọn cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



