Khúc Chính Siêu nhận lấy một cây đuốc từ trong tay người đứng cạnh, rọi vào trong cửa động, phát hiện phía dưới cửa động, là một lối đi nhỏ có bậc thang, vẫn kéo dài mãi xuống, cửa động chỉ có thể cho một người đàn ông trưởng thành đủ qua.
Động được đào rất sâu, mới đầu độ cao rất thấp, nếu không cố gắng khom người hết cỡ thì sẽ bị cộc đầu vào trần, đường đi uốn lượn biến hóa, càng đi vào bên trong, không gian càng cao hơn, đường đi cũng ngày càng rộng, bắt đầu xuất hiện vách tường trát gạch.
Số lượng người bên bọn cậu nhiều, tại trong lối đi này dù có đi nhẹ nhàng đến mấy, nhưng vẫn như cũ có thể cảm giác được động tĩnh nhỏ bé. Rất nhanh, khi bọn cậu tới một khúc ngoặt, vốn phía trước một mảnh đen kịt, đột nhiên xuất hiện tia sáng.
Mà bên kia khúc ngoặt truyền đến tiếng bước chân rất rõ, có người đang đi về phía bọn cậu.
Đuốc trong tay đã sớm bị dập tắt, đám Cảnh Lâm lập tức dừng bước, ẩn đi thân hình trong bóng tối.
Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, bóng người chiếu trên vách tường bị kéo dài ra lung lung lay lay, mắt thấy người kia càng ngày càng gần, tại lúc đối phương quẹo vào, vừa xuất hiện trước mặt bọn cậu, Ộp Ộp đi trước nhảy lên một bước nhỏ, lưỡi dài trong miệng bỗng nhiên phóng vụt ra, quấn lấy cổ của gã, kéo người lại đây.
Kẻ kia vừa bị kéo đến, mấy người cùng nhau xông lên, trói tay trói tay, bịt miệng bịt miệng, không để gã phát ra nửa điểm âm thanh, chỉ có thể dùng ánh mắt sợ hãi nhìn một đám người đột nhiên xuất hiện này.
Sau khi xử lý xong người đó, Cảnh Lâm ló đầu ra nhìn một chút, phát hiện chuyển qua khúc ngoặt này, đi về phía trước thêm chút nữa là đến vị trí trung tâm của toàn bộ tầng hầm ngầm: một cái sảnh rộng rãi.
Khi đám Cảnh Lâm áp giải hai tên kia đi lên, phía trước dần dần truyền đến tiếng người, nương theo đó ánh sáng cũng ngày càng sáng lạn, bọn cậu cũng triệt để xuất hiện ở cửa lối dẫn vào sảnh lớn.
Chung quanh cái sảnh lớn đều được trát gạch, không ẩm ướt như bên ngoài. Trong sảnh vô cùng hỗn độn, các loại bàn ghế, ván giường ghế đẩu, trong sảnh có người, quét mắt một cái, đa số đều là người già trẻ em, hoặc nằm hoặc ngồi, cơ bản đều đang ngủ, chỉ có vài thanh niên, trước lúc mấy người Cảnh Lâm xuất hiện, đang ngồi quanh một cái bàn nhàn nhã nói chuyện phiếm, trong lúc nhất thời còn chưa phản ứng lại.
Có điều, rất nhanh, bọn họ liền phát hiện những vị khách không mời mà đến này, đồng thời thấy được đồng bọn bị trói.
“Lão Đinh!” Một kẻ mặt thành thật trung hậu trong số đó cầm lên cái đao trên bàn, xong hướng về phía bên này một bước, bị kẻ phía sau gã kéo lại.
Một câu “Lão Đinh” này đánh thức hết thảy người đang ngủ trong sảnh lớn, người lớn tuổi một mặt sợ sệt đẩy đứa nhỏ về phía sau mình, thanh niên thì lại lấy tư thái người bảo hộ che ở trước mặt người già, phòng bị nhìn mấy người Cảnh Lâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

