Ngoại trừ cái tên của nữ phụ độc ác khiến cô hơi khó nhập tâm, cuốn truyện cũng tạm đọc được.
Cô cũng chỉ vì buồn chán nên tiện tay tìm một cuốn sách để giết thời gian, chỉ đọc lướt qua cốt truyện. Một cuốn tiểu thuyết cả triệu chữ mà đọc xong trong hai tiếng thì có thể chất lượng đến đâu chứ!
Nhưng cô lại nhớ rất rõ mình chết vào lúc nào!
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên nhìn về phía Tưởng Tâm Nguyệt đang khóc lóc giả tạo màu mè bên cạnh: “Bây giờ là ngày mấy tháng mấy?”
Tiếng khóc của Tưởng Tâm Nguyệt ngưng lại một chút, rồi lại càng bi thương ai oán hơn, cứ như thể người tình vừa qua đời, khiến Nhạn Thính Thính nổi cả da gà.
Nhạn Thính Thính xoa xoa cánh tay. Quả nhiên, người mình ghét thì dù có khôi phục trí nhớ vẫn thấy ghét.
“Nhạn Thính Thính, cô giở trò gì vậy? Tâm Nguyệt cũng đâu cố ý, cô mà còn bắt nạt cô ấy nữa thì đừng trách tôi.” Một gã đàn ông ăn mặc sặc sỡ nhìn Nhạn Thính Thính với ánh mắt chỉ trích.
Nhạn Thính Thính chẳng buồn để tâm đến tên thiểu năng teo não này, cô nhìn quanh.
Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc điện thoại màu hồng ở tủ đầu giường. Cô vội vàng chộp lấy, màn hình điện thoại sáng lên: “Ngày 28 tháng 5 năm 3066, 9 giờ sáng!”
Tận thế sẽ bùng nổ vào 20 giờ tối ngày 29 tháng 5, chẳng phải là tối mai sao?
“Này, Nhạn Thính Thính, cô có nghe chúng tôi nói không hả, giả câm giả điếc cái gì! Cô vẫn tưởng Nam Hoài Tự...” Gã đàn ông sặc sỡ thấy thái độ của Nhạn Thính Thính thì càng tức tối.
“Bị bệnh thì đi chữa đi, mày còn chưa đủ tư cách nói chuyện với tao, cút!”
Cả đám người bị Nhạn Thính Thính chọc tức đến mặt mày xanh mét nhưng trong mắt Tưởng Tâm Nguyệt lại ánh lên một tia vui sướng.
Vừa dứt lời, Nhạn Thính Thính rút phắt cây kim trên mu bàn tay, mặc kệ những giọt máu rỉ ra, chạy thẳng ra ngoài.
“Này! Tôi còn chưa nói xong, cô đi đâu đấy?”
“Bệnh nhân, cô không thể xuất viện...”
Tiếng nói sau lưng ngày một xa dần. Nhạn Thính Thính chẳng quan tâm, ngày mai tận thế sẽ đến, ngày chết của cô cũng không còn xa nữa.
Nhạn Thính Thính chết vào ngày thứ ba của tận thế, người mà Tưởng Tâm Nguyệt luôn ghen ghét cứ thế biến thành tro cốt... Cuốn tiểu thuyết chết tiệt đó đã miêu tả cái chết của cô bằng giọng điệu như vậy.
Truyện tận thế thì tận thế đi, tại sao đến lúc này mới để cô khôi phục trí nhớ chứ?
“...Cái... quái gì vậy?” Cảm giác choáng váng qua đi, Nhạn Thính Thính lắc đầu đứng dậy.
[Hệ thống này không phải quỷ, hệ thống này là hệ thống chính quy!] Giọng nói vui vẻ càng khiến tâm trạng Nhạn Thính Thính tệ hơn.
“Kệ mày là hệ thống chính quy gì, cút khỏi đầu tao ngay!”
[Không được đâu! Đến thời điểm thích hợp, hệ thống mới có thể rời đi.]
“Thời điểm nào?”
[Chờ đến khi ký chủ thay đổi được vận mệnh sụp đổ của thế giới, ký chủ có thể lựa chọn có gỡ bỏ hệ thống hay không.]
Nhạn Thính Thính: “...”
Dựa vào đâu mà bắt cô thay đổi chứ? Cô không phải là nữ phụ độc ác sao?
Hệ thống dường như cũng biết mình không được chào đón, nói xong câu đó liền lập tức ẩn đi.
Điện thoại rung lên, Nhạn Thính Thính tiện tay bắt máy. Bên kia đầu dây truyền đến tiếng gầm gừ có phần bực bội: “Nhạn Thính Thính, anh đã sắp xếp chuyên cơ đến đón em, em về ngay Cẩm Thành cho anh, nghe rõ chưa.”
“Anh...” Nhạn Thính Thính vừa định nói gì đó thì lại bị giọng nói bên kia cắt ngang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



