“Không kịp nói nhiều với em đâu. Trước đây chuyện gì bọn anh cũng chiều theo em nhưng lần này rất nghiêm trọng, đừng tùy hứng nữa. Về nhà an toàn, được không?” Giọng Nhạn Phù Phong lại dịu đi một chút.
“Anh, em nghe lời các anh chị.” Nhạn Thính Thính ngoan ngoãn đáp.
Nhạn Phù Phong ở đầu dây bên kia dường như thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không yên tâm dặn dò: “Trước khi máy bay đến đón, đừng đi đâu cả, cũng đừng ở lại trường, về căn nhà kia đi, biết chưa?”
“Biết rồi ạ!” Lòng Nhạn Thính Thính ấm lại, cô vẫy một chiếc taxi rồi đi về nơi ở của mình.
Theo như cốt truyện, chiếc máy bay này hình như gặp sự cố gì đó nên không thể đến đón cô, khiến Nhạn Thính Thính đúng lúc tận thế ập đến lại chạm mặt đám người Tưởng Tâm Nguyệt đến nhà cô xin lỗi lần thứ ba.
Trong nhà Nhạn Thính Thính không có thức ăn, cả nhóm ra ngoài tìm đồ ăn thì gặp phải bầy zombie. Chẳng may, cô chính là kẻ xui xẻo bị đẩy ra làm mồi.
“Hôm nay sao em ngoan ngoãn thế?” Giọng nói kia ngập ngừng, có chút nghi ngờ: “Bị ai bắt nạt à?”
Bây giờ cô còn một việc quan trọng phải làm, đó là cướp đi cái gọi là cơ duyên của nữ chính trong truyện gốc.
Tất nhiên, cơ duyên này vốn dĩ là của cô.
Nhạn Thính Thính đi thẳng vào phòng ngủ, lôi hộp trang sức của mình ra, đổ hết mọi thứ bên trong lên giường.
Các loại trang sức lộng lẫy tỏa ra ánh sáng chói mắt. Nhạn Thính Thính vùi đầu tìm kiếm một lúc mới thấy viên ngọc châu trong suốt lấp lánh mà cô cần tìm.
Viên ngọc châu nằm giữa đống trang sức lấp lánh trông không quá nổi bật nhưng khi cầm trên tay, có thể cảm nhận được chất ngọc ấm áp và mịn màng.
Viên ngọc này là do mẹ cô sưu tầm được trong một buổi đấu giá, chất lượng thượng hạng.
Cô đã thích nó một thời gian, sau này vì có trang sức mới nên viên ngọc này bị cất đi.
Cô nhấc sợi dây chuyền có xỏ viên ngọc lên, giơ cao. Chính là nó, một vật chứa không gian vô hạn. Nữ chính Tưởng Tâm Nguyệt được vạn người tung hô, một phần lớn là nhờ vào không gian này.
Còn bây giờ, không gian thuộc về cô rồi.
Cũng nên là vật về với chủ cũ thôi.
[Ký chủ, theo như tình tiết, không gian này là của nữ chính trong truyện gốc, chúng ta không thể đi chệch khỏi cốt truyện.] Hệ thống phát hiện hành động của Nhạn Thính Thính, giọng điệu lo lắng.
“Vậy là... mày ký sinh trong cơ thể tao như một con ký sinh trùng, chỉ để giúp Tưởng Tâm Nguyệt giải quyết tao?” Đôi mày Nhạn Thính Thính ánh lên vẻ lạnh lùng.
Cái quái gì vậy, thứ này vốn là của cô mà.
[Không phải, tôi là để giúp cô sống sót!] Hệ thống hoảng hốt giải thích.
“Xì, mày nghĩ tao sẽ tin à? Giúp tao sống sót mà lại không cho tao phá hỏng cốt truyện, vậy thì ngày chết của tao cũng không còn xa nữa, phải không? Huống hồ, viên ngọc này vốn là của tao.” Nhạn Thính Thính nắm chặt viên ngọc tròn trịa trong tay, đi về phía nhà bếp.
Trong truyện, Tưởng Tâm Nguyệt mở được không gian là do bị thương, máu thấm vào viên ngọc...
Vậy thì... cô cũng thử xem sao!
Cô nhanh chân bước vào bếp, cầm dao định rạch tay mình.
[Ký chủ, thật sự không được đâu!!!] Tiếng hét chói tai vang lên, Nhạn Thính Thính giật mình.
Nhạn Thính Thính hít một hơi thật sâu: “Vậy theo quy định của các người, nếu không đi theo cốt truyện thì có bị trừng phạt không?”
[Hệ thống chính quy sẽ không làm hại ký chủ, hệ thống chúng tôi...] Lời còn chưa dứt, Nhạn Thính Thính đã dứt khoát rạch lòng bàn tay, ngâm viên ngọc vào trong máu.
Hệ thống: [...] Ký chủ, làm tốt lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



