Nhìn đám lưu dân bị xua đuổi, trong lòng Tạ Thu Chi chợt dâng lên cảm giác chua xót, nàng hạ giọng hỏi Tạ Phong đang kéo xe bên cạnh.
“Ca, vì sao hai tên quan sai kia lại đuổi đám lưu dân ấy đi?
Chỉ cần để họ đi theo là được mà, đâu cần phải lo lương thực cho họ, đến phủ châu có dựng lều phát cháo thì họ vẫn có thể nhận miễn phí một bát cháo.”
Tạ Phong nhìn về phía đám lưu dân ở đằng xa. Trong mười lăm người đã có ba người ôm bụng lăn lộn dưới đất, ánh mắt hắn lạnh lẽo.
“Vì sợ bệnh.”
“Sợ bệnh gì?”
“Dịch.”
Hắn chỉ phun ra một chữ, lạnh như băng.
Vừa kéo xe, Tạ Phong vừa nhìn chằm chằm đám lưu dân phía xa.
“Đói thì không lập tức lấy mạng người, nhưng dịch bệnh thì có.
Quan sai không phải Bồ Tát, họ là nha dịch lĩnh bổng lộc triều đình.
Trên vai họ mang công văn ‘bảo giáp vô dịch’. Nếu vì thu nhận lưu dân mà khiến cả đoàn người chạy nạn nhiễm dịch, nhẹ thì mất chức, nặng thì mất đầu.”
“Vậy trong lòng họ không thấy khó chịu sao?”
“Có khó chịu cũng phải nhịn.”
Tạ Phong hạ thấp giọng hơn nữa.
“Quan sai cũng có người nhà. Họ có thể đánh cược mạng mình, nhưng không dám đánh cược mạng của cả gia đình.”
Tạ Thu Chi im lặng một lúc, nhìn về phía những lưu dân đang co ro. Trong đôi mắt trống rỗng của họ không còn nhìn thấy chút hy vọng nào.
“Đây chính là thế đạo. Người sống còn sợ người sống hơn cả người chết.”
Trước khi trời tối, đoàn người chạy nạn cuối cùng cũng đến gần một trạm dịch. Quan sai đi trước vào kiểm tra, phát hiện trạm dịch đã bỏ hoang, ngay cả giếng nước cũng khô cạn, không còn lấy nổi một giọt nước.
Đoàn người thôn Tạ chỉ có thể nghỉ tạm bên vệ đường.
Mỗi nhà dùng vải rách, chiếu cỏ dựng lên chỗ che chắn đơn sơ. Phụ nhân bận rộn lấy nồi đất nấu cháo ngũ cốc, còn nam nhân thì theo sự sắp xếp của lý chính thay phiên canh gác ban đêm, đề phòng lưu dân hoặc dã thú quấy phá.
Cả đoàn người mệt mỏi rã rời, rất nhiều người vừa ngồi xuống đất đã nằm vật ra, ngay cả sức nói chuyện cũng không còn.
Có người còn bị phồng rộp cả bàn chân, vừa khóc vừa tự chọc vỡ những bọng nước đầy máu.
Tạ Thu Chi đỡ Lý Nguyệt Lan ngồi lên xe cút kít nghỉ chân, lặng lẽ đưa bình giữ nhiệt trên xe cho bà.
“Nương, uống chút nước đi, giải khát.”
Lý Nguyệt Lan nhấp một ngụm, hai mắt hơi mở to. Nước pha thêm đường trắng uống vào thật dễ chịu. Bà lặng lẽ bóp nhẹ tay con gái.
Ba bình giữ nhiệt đổ đầy nước từ sáng giờ cũng đã uống cạn sạch. Ánh chiều đỏ rực phủ lên người từng người.
Chỉ cần đợi trời tối hẳn, họ có thể buông tấm bạt dầu trên xe xuống, ngăn thành một không gian kín.
Tạ Quảng Phúc và Tạ Văn cũng dựa vào bánh xe ngồi xuống đất. Tạ Văn bò sang bóp bắp chân cho Tạ Quảng Phúc. Tạ Quảng Phúc nheo mắt hưởng thụ sự săn sóc của con trai.
Xe lừa của nhà lý chính đỗ cách đó chừng mười trượng, Tạ Đại Hổ nằm vật luôn xuống đất như người mất hồn.
“Để con qua giúp.”
Tạ Phong bước vài bước lớn đến trước xe nhà lý chính.
Một tay hắn đỡ Tạ Tiểu Hoa suýt ngã xuống, tay kia nhanh nhẹn bế luôn Tạ Cát Lợi xuống xe.
“Phong tiểu tử…”
Lý chính Tạ Trung chống lưng ngồi dậy, trong đôi mắt đục ngầu đầy vẻ kinh ngạc.
“Ngươi… không mệt sao?”
Tạ Phong cười cười, cơ bắp trên vai dưới ánh hoàng hôn ánh lên màu đồng khỏe khoắn.
“Cũng tạm.”
Hai chữ nhẹ bẫng ấy khiến mấy thanh niên khỏe mạnh xung quanh đều quay đầu nhìn.
Một hán tử mặt đầy bụi đất nhổ bãi nước bọt.
“Làm bộ anh hùng cái gì! Chân lão tử sắp gãy đến nơi rồi…”
Tiếng oán than nhanh chóng lan khắp nơi như dịch bệnh.
Tạ Quảng Kim mồ hôi nhễ nhại. Lưng áo nho sinh ướt đẫm.
Ông chống xe cút kít, vừa thở dốc vừa nói.
“Nương… bớt nói vài câu đi… Con cũng đi cả ngày rồi mà…”
“Đó gọi là đi à?”
Tạ lão thái nhìn bộ dạng mặt mũi lem luốc của ông càng thêm tức.
“Dọc đường chỉ có ngươi nghỉ nhiều nhất! Hành lý đều chất trên xe, ngươi mệt cái gì mà mệt!”
Bên cạnh, Tạ lão hán ngồi xổm dưới đất, sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước.
“Nãi, cháu đói.”
Tạ Nguyên Thâm mười bảy tuổi vì không chịu xuống đất đi bộ nên chiếm luôn chỗ duy nhất trên xe cút kít của Tạ Quảng Quý, khiến Tạ lão thái không có chỗ ngồi, dọc đường làm bà tức không biết bao nhiêu lần.
“Đói đói đói! Suốt ngày chỉ biết đói!”
Tạ lão thái vung tay hất phăng tay cháu trai.
“Nếu cha ngươi có bản lĩnh hơn thì bây giờ chúng ta đã được ăn đồ nóng hổi rồi!”
Cách đó không xa, mấy phụ nhân cùng thôn ghé đầu thì thầm.
“Nghe chưa? Nhà lý chính tối nay còn có cháo đặc để uống đấy!”
“Nhà Tạ lão tam còn ghê hơn, vừa rồi ta thấy nha đầu nhà họ cầm bánh bột ngô.”
“Thật hay giả? Nhà họ trước kia nghèo nhất, không ngờ sau khi tách khỏi nhà lớn thì cuộc sống lại khá lên thế.”
“Suỵt… nói nhỏ thôi…”
Những lời bàn tán ấy lọt hết vào tai Tạ lão thái, tức đến mức bà giậm chân.
“Nghe xem! Nhà lão tam lấy đâu ra bánh bột ngô? Chắc chắn là giấu bạc không chịu nộp! Quảng Kim, đi lấy bánh bột ngô về đây!”
Tạ Quảng Kim rụt cổ.
“Nương, người bớt gây chuyện đi…”
Lần trước ông bị Tạ Phong dùng chày cán bột đánh đến giờ vẫn còn ê ẩm khắp người. Vết thương trên cánh tay mới chỉ vừa khép miệng, nào còn dám ló mặt đi gây sự nữa.
Bên này, cả nhà Tạ Thu Chi nghỉ ngơi chốc lát rồi bắt đầu dọn dẹp xe cút kít. Tấm bạt dầu trên xe đã được buông xuống. Tạ Thu Chi trực tiếp vào không gian ngay trên xe. Tạ Văn và Tạ Quảng Phúc đứng bên ngoài canh chừng. Tạ Phong đi nhặt cành khô gần đó, nhanh chóng nhóm lên một đống lửa nhỏ. Lý Nguyệt Lan lấy từ dưới tấm bạt ra chiếc chảo sắt nhỏ mua ở huyện thành.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Thu Chi từ không gian đi ra, trên tay cầm mấy củ khoai lang đỏ và bình giữ nhiệt đựng nước đá. Mỗi lần vào không gian, nàng đều tranh thủ lấy khay đá trong tủ lạnh làm thêm đá viên. Thời tiết cổ đại này nóng khô đến mức khiến người ta phát điên.
“Nương, nấu cháo khoai lang nhé?”
Tạ Thu Chi nhỏ giọng đề nghị.
Lý Nguyệt Lan nhìn quanh một lượt, thấy dân làng ai nấy đều mệt mỏi rã rời thì lắc đầu.
“Dễ gây chú ý lắm, cứ nấu cháo bình thường thôi.”
Nói rồi bà lặng lẽ bỏ thêm một nắm gạo lứt vào nồi.
Cả nhà đều chăm chú nhìn Lý Nguyệt Lan nấu bữa tối thì lý chính lê bước chân nặng nề đi tới, sắc mặt trắng bệch.
“Quảng Phúc à, hôm nay thúc thật sự không đi nổi nữa. Thúc muốn bàn với cháu một chuyện. Đêm nay phiền Phong ca nhà cháu giúp trông đoạn cuối đoàn người một chút. Không cần làm gì nhiều, chỉ cần đi kiểm tra vài lượt xem có thiếu người không là được…”
Tạ Quảng Phúc vội vàng gật đầu đồng ý, quay sang nói với Tạ Phong:
“Lão đại, lát nữa con ra phía sau đi tuần một vòng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

