Tạ Phong gật đầu, cầm lấy cây cán bột rồi đi về phía cuối đoàn người. Khi đi ngang qua nhà Tạ lão thái, hắn nghe thấy bà đang the thé mắng con dâu:
“Đồ lười! Đến nhóm lửa cũng không biết!”
Vương Thúy Thúy đỏ hoe mắt cãi lại:
“Thế bà không tự động tay đi! Dọc đường chỉ có mình bà…”
“Câm miệng!”
Tạ lão hán đột nhiên quát lớn, chiếc tẩu thuốc đập mạnh xuống tảng đá.
“Còn chê chưa đủ mất mặt sao?”
Tạ Phong lắc đầu, định bước nhanh rời đi thì phía sau vang lên tiếng chửi càng chói tai hơn của Tạ lão thái khi bà nhìn thấy hắn.
“Ôi trời ơi!”
Tạ lão thái lại phịch một cái ngồi phịch xuống đất, vừa đấm lưng đấm chân đau nhức vừa gào lên:
“Đây mà là đường cho người đi sao? Rõ ràng là muốn lấy mạng người!”
Cây gậy táo bà coi như báu vật trong tay “rầm” một tiếng nện xuống ngay trước mặt Tạ Phong.
“Không sống nổi nữa! Ta không sống nổi nữa!”
Bàn tay gầy guộc của bà điên cuồng vỗ xuống mặt đất, hất tung từng mảng bụi mù. Mái tóc hoa râm rối bù dính chặt vào khuôn mặt đầy mồ hôi, nước mắt và nước mũi giàn giụa.
“Nuôi hai đứa súc sinh vô lương tâm! Cha mẹ ruột cũng mặc kệ! Muốn để hai bộ xương già này bị mệt chết sống! Biết trước… biết trước…”
Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu nhìn chòng chọc Tạ Phong đang đi ngang qua, trong ánh mắt đầy vẻ không cam lòng và tính toán.
“Biết trước… đã không phân gia… Lão Tam… Con ta… Phong ca, cháu của bà…”
Mấy chữ cuối cùng như mang theo cả sự tuyệt vọng lẫn hối hận.
Bước chân Tạ Phong hơi khựng lại. Hắn liếc nhìn xe đẩy của nhà đại bá và nhị bá, trên xe vẫn chất đầy gia sản, thảo nào Tạ lão thái và Tạ lão hán không có chỗ ngồi. Hơn nữa đại bá và nhị bá kéo xe cả ngày cũng đã mệt đến mức nằm vật ra đất.
Tạ Phong lạnh lùng thu ánh mắt lại, đá văng cây gậy táo dưới đất rồi thẳng lưng đi về phía sau đoàn người.
Tạ lão thái quay đầu nhìn theo bóng hắn khuất dần, chỉ cảm thấy một ngụm máu nghẹn nơi ngực.
Đứa cháu trước kia ngoan ngoãn, hiểu chuyện, hiếu thuận nhất giờ đã hoàn toàn thay đổi.
Trong lòng bà dâng lên cảm giác mệt mỏi tột cùng, oán độc khắc cốt, hối hận thấu tim và lửa giận ngập trời.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì Tạ Văn và Tạ Thu Chi hai đứa nhãi ranh ấy lại được ngồi xe thoải mái?
Còn bà và lão già phải lê bước trong bụi đất như hai con chó già?
Chỗ đó vốn phải là của bà!
Đó là chỗ người già đáng được ngồi!
Tên ngốc Tạ lão Tam kia, sức lực của hắn, lòng hiếu thuận của hắn, vốn dĩ đều phải thuộc về Tạ lão thái bà!
Càng nghĩ càng không cam lòng, bà liền ngồi bệt xuống đất gào khóc.
Tạ lão hán bị tiếng khóc thảm thiết bất ngờ làm giật mình run lên. Cơ thể vốn đã kiệt sức rốt cuộc không chống nổi nữa, cũng “bịch” một tiếng ngã mềm xuống đất, chỉ còn biết há miệng thở dốc.
Cả đoàn người vì biến cố bất ngờ mà hơi náo động.
Những thôn dân mệt mỏi gần đó chỉ ném tới những ánh mắt chết lặng hoặc chán ghét.
Hai anh em Tạ Quảng Kim và Tạ Quảng Quý lập tức tái mét mặt mày.
Đặc biệt là Tạ Quảng Kim, chỉ cảm thấy ánh mắt mọi người như những mũi kim đâm vào mặt hắn, người con trai trưởng.
“Nương! Người làm gì vậy? Mau đứng lên!”
Tạ Quảng Kim vừa sốt ruột vừa xấu hổ, muốn kéo bà dậy nhưng lại ngại bà khóc quá mất mặt.
“Gào cái gì mà gào! Còn chưa đủ mất mặt sao?”
Tạ Quảng Quý cũng hạ giọng quát.
Tạ lão thái như không hề nghe thấy.
Bà vẫn ngồi dưới đất, vừa đập đùi vừa gào khan.
Nước mắt đục ngầu hòa lẫn bụi đất, tạo thành từng rãnh sâu trên khuôn mặt già nua.
Ánh mắt bà như con rắn độc, chăm chăm dán vào chiếc xe đẩy của nhà Tạ lão Tam phía trước.
Dán vào hai đứa “tiểu súc sinh” đang chiếm chỗ ngồi mà lúc này bà cho là vô cùng chướng mắt, vô cùng đáng chết.
Nỗi oán hận ấy như rắn độc, gặm nhấm từng tấc gan ruột của bà.
Đêm dần buông xuống.
Một nhà Tạ Thu Chi mỗi người ăn một chiếc bánh bột ngô và một bát cháo, coi như lót dạ được bảy phần no.
Không có điều kiện rửa mặt hay đánh răng, năm người cũng rất ăn ý không ai nhắc tới.
Dù sao cũng chịu được.
Điều kiện hiện tại vẫn tốt hơn nhiều so với lúc vừa xuyên tới.
Hai chiếc chăn cũ đều được trải lên tấm bạt dầu cho Tạ Văn, Tạ Phong và Tạ Quảng Phúc ngủ.
May mắn là hạn hán đã nghiêm trọng đến mức muỗi cũng không sống nổi, nên ban đêm không cần lo bị muỗi đốt.
Tạ Thu Chi và Lý Nguyệt Lan hai mẹ con thì cuộn mình trong khoảng không được tấm bạt dầu quây kín trên xe đẩy, lót hai tấm thảm yoga để ngủ.
Ngoài nóng đến phát bực thì mọi thứ đều ổn.
Tiếng oán than trong doanh trại dần dần biến thành tiếng ngáy.
Cách đó không xa, đợi Tạ lão thái và mọi người ngủ say, Tạ Quảng Kim lấy ra nửa chiếc bánh bột ngô đã mốc, bẻ đôi, vụn bánh rơi lả tả xuống đất.
Hắn bỗng đá Tạ Quảng Quý một cái.
“Đi, gọi Tạ vô lại tới.”
Tạ vô lại đang co ro ở mép doanh trại gặm vỏ cây.
Khi bị gọi tới, miệng hắn còn dính đầy vụn vỏ cây xanh.
Tạ Quảng Kim ghét bỏ nhíu mày nhưng vẫn cố nở nụ cười.
“Huynh đệ Vô Lại, có muốn ăn bánh bao bột trắng không?”
“Dưới tấm bạt nhà lão Tam phồng lên lắm. Hôm qua ta còn thấy con nha đầu nhà hắn…”
Hắn làm động tác nhét đồ vào miệng.
“Thịt khô đầy mỡ!”
Trong bóng tối, giọng Tạ Quảng Kim như rắn độc thè lưỡi.
“Trên xe nhà họ chắc chắn có lương thực và bạc.”
“Ta không đi!”
Tạ vô lại lập tức rụt cổ.
“Hai huynh đệ các ngươi đều từng bị Tạ Phong đánh, cả làng ai mà không biết. Ngươi chẳng có ý tốt gì.”
Tạ Quảng Kim cười lạnh, lấy từ trong ngực ra một thỏi bạc nhỏ bẩn thỉu.
“Nghe nói giá gạo ở Kinh Kỳ đạo đã tăng gấp ba. Chỗ này đủ mua nửa đấu gạo.”
Ánh bạc dưới trăng lóe lên.
Hơi thở Tạ vô lại lập tức trở nên nặng nề.
“Nhưng… nhưng thằng nhóc Tạ Phong…”
“Ngươi sợ nó làm gì?”
Tạ Quảng Quý đột nhiên lớn tiếng, rồi bị huynh trưởng trừng mắt mới vội im bặt.
“Nó… nó chỉ là một thằng nhóc thôi…”
Tạ Quảng Kim cười âm hiểm.
“Con dao quái dị của nó có lợi hại đến đâu, chẳng lẽ thật sự dám giết người?”
Nói rồi hắn bất ngờ túm lấy cổ tay Tạ vô lại.
“Nếu thành công, ba bảy chia.”
“Nếu không tìm được đồ tốt, thì bịt miệng bắt con nha đầu Tạ Thu Chi đi.”
“Chẳng phải sẽ có thêm một cô vợ sao?”
Ban đầu Tạ vô lại còn do dự.
Nhưng nghĩ tới Tạ Thu Chi tuy gầy yếu nhưng gương mặt thật sự xinh đẹp.
Hơn nữa hai ngày nay không hiểu vì sao nha đầu ấy càng lúc càng có linh khí.
Tạ vô lại nhìn chằm chằm thỏi bạc nhỏ.
Yết hầu lên xuống mấy lần.
Cuối cùng hắn vẫn nhận lấy bạc và bánh bột ngô của Tạ Quảng Kim, gật đầu đồng ý.
Gió đêm nóng rực cuốn theo cát bụi đập vào tấm bạt dầu, phát ra từng tiếng sột soạt.
Xa xa truyền tới tiếng mớ ngủ của Tạ lão thái.
“Trâm vàng của ta… trả trâm vàng cho ta…”
Nửa đêm.
Trời tối đen như mực.
Chỉ có ánh lửa từ chỗ bọn quan sai ở phía xa lúc sáng lúc tắt trong màn đêm, giống như từng đốm ma trơi lờ mờ.
Tạ Phong nằm trên chiếc chăn cũ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Con dao quân dụng Thụy Sĩ được hắn vuốt ve trong tay.
Ánh trăng ngưng tụ thành một điểm sáng lạnh trên lưỡi dao.
Sột… sột…
Tiếng bước chân cực khẽ từ mép doanh trại chậm rãi tiến lại.
Tạ Phong không mở mắt.
Khóe miệng chỉ hơi siết lại.
Kẻ tới rõ ràng là một tay lão luyện.
Mỗi bước chân đều cực kỳ nhẹ.
Thỉnh thoảng còn dừng lại, như đang quan sát xem xung quanh có ai tỉnh hay không.
Tạ Phong cười lạnh trong lòng.
Thủ pháp này, không phải trộm chuyên nghiệp thì cũng là đám vô lại lêu lổng trong thôn.
Lạch cạch!
Một viên đá nhỏ bị đá phải.
Người kia hình như giật mình, lập tức nín thở.
Tạ Phong vẫn không hề nhúc nhích.
Thậm chí còn cố ý thả chậm nhịp thở, giả vờ ngủ say.
Kẻ kia đợi thêm một lúc.
Thấy không ai phát hiện, lá gan càng lớn hơn.
Hắn rón rén tiến sát chiếc xe đẩy.
Qua khe mắt, Tạ Phong nhìn thấy một bóng người khom lưng.
Là Tạ vô lại.
Tên vô lại nổi tiếng trong thôn.
Ngày thường chuyên trộm cắp vặt.
Đến năm thiên tai càng không kiêng dè, chỉ chuyên nhằm vào người già yếu, bệnh tật.
Tạ vô lại xoa xoa hai tay.
Đôi mắt chăm chăm nhìn tấm bạt trên xe đẩy.
Hắn thầm nghĩ:
“Nhà Tạ lão Tam chắc chắn giấu đồ tốt. Ban ngày còn thấy con nha đầu nhà hắn lén lấy đồ ăn đưa cho thằng nhóc Tạ Văn. Quảng Kim ca nói không sai. Biết đâu dưới tấm bạt thật sự có lương khô.”
“Nếu bị phát hiện thì cứ nói mình tới gặp riêng Tạ Thu Chi.”
“Tạ Thu Chi với mình từ lâu đã lén lút qua lại.”
“Đến lúc đó danh tiết của con nha đầu ấy cũng bị hủy.”
“Nó chỉ còn cách gả cho mình…”
Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt.
Đưa tay vén tấm bạt đang rủ xuống trên nóc xe đẩy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)