Cửa hàng khoáng sản.
Hoàng Phi chống cằm, hồn ở trên mây.
Trương Hòa đi tới cạnh Hoàng Phi: "Nghĩ gì thế? Lo làm việc đi.".
Hoàng Phi nhìn Trương Hòa: "Trương Hòa, khi nào rảnh ngươi lại mang chúng ta đến chỗ lão bản làm một chầu lớn đi!".
"Tại sao phải là ta dẫn đi chứ?" Trương Hòa khó hiểu.
"Còn không phải là do lão bản coi trọng ngươi nhất sao? Mặt mũi ngươi là to nhất rồi còn gì?" Hoàng Phi nịnh nọt.
Trương Hòa tức giận nhìn Hoàng Phi: "Cái tên này, ngươi nghĩ lão bản là ai a? Bộ có thể để ngươi tuỳ tiện tìm đến cửa tống tiền sao?.".
Hoàng Phi gãi đầu: "Ta chỉ đùa một chút thôi mà, nhưng lần đó ăn mì ở nhà lão bản thực sự là phi thường mỹ vị a! Xưa nay ta chưa từng ăn qua thứ gì ngon như thế.".
Trương Hòa tức giận: "Ngươi còn nói, đám các ngươi bộ dáng như trăm năm chưa được ăn cơm, làm lão bản bị doạ không ít.".
"Cũng không thể trách ta nha, ngươi xem, mấy kẻ khác đều như quỷ chết đói đầu thai, nếu ta không ra sức ăn, sẽ bị bọn họ quét sạch hết mất." Hoàng Phi gãi gãi đầu.
Hoàng Phi nhìn cửa hàng: "Cửa hàng làm ăn thật khá khẩm nha!".
Trương Hòa gật đầu: "Đúng vậy!". Lão bản đã đáp ứng chia cho bọn họ một phần lợi nhuận, một phần đó dùng trong sinh hoạt hẳn là thừa sức, còn có thể dư ra một ít tiền để làm những chuyện khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)