Thấy thái độ của Lục Vinh, Thẩm Quân rốt cục cũng thay đổi sắc mặt: "Ngươi hoàn toàn không có thành ý! Ngươi có muốn nghe hay không a?".
"Ngươi muốn nói thì cứ nói, không muốn nói thì quên đi, ta trực tiếp đến trại giam hỏi Triệu Như là được, còn có thể biết rõ ràng hơn." Lục Vinh cười cười đứng lên.
Thẩm Quân tiến lên lôi kéo tay áo của Lục Vinh: "Hai trăm vạn, ít hơn nữa thì chúng ta sẽ không nói, Lục Vinh, hai trăm vạn đối với ngươi cũng không tính là gì đi, bây giờ tinh xe mà ngươi lái cũng tốn hết mấy trăm vạn rồi.".
Lục Vinh đẩy tay Thẩm Quân ra: "Ta đã nói, một phân tiền ta cũng không đưa." Đúng là hắn có tiền, nhưng không có nghĩa là hắn nguyện ý đưa tiền cho loại cặn bã như Thẩm Quân a!.
"Lục Vinh, sao ngươi có thể quá đáng như vậy?". Thẩm Quân khẩn trương nói.
Lục Vinh cười cười: "Bây giờ ta có tiền, nhưng cũng sẽ không đem tiền cho các ngươi, đây là vấn đề nguyên tắc.".
"Lão này thật là dám mở miệng, vừa nói ra liền đòi năm ngàn vạn, hắn nghĩ ta là cây rụng tiền à! Đến đồn cảnh sát hỏi Triệu Như một chút đi." Triệu Như bị giam nhiều ngày như vậy, tính tình cũng phải thu liễm đi không ít, nếu có thể moi được tin từ miệng Triệu Như, cần gì phải nhờ đến Thẩm Quân nữa.
Trương Hòa gật đầu: "Vậy chuyện này ta sẽ lo liệu.".
Thẩm Quân đến thì hứng thú bừng bừng, nhưng đi trong hồn bay phách lạc.
"Không ngờ Lục Vinh lại là một tên máu lạnh a! Ngày xưa nhìn hắn tính tình nhu nhược, sao giờ lại trở nên quyết đoán như vậy!" Thẩm Quân suy tư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)