Thẩm Quân nhìn Thẩm Hương Vân, bất an nói: "Hương Vân, cái tên Lam Thiên Thành kia tựa hồ không phải là người hiền lành, chúng ta hợp tác với hắn thực sự tốt sao?".
Nghĩ đến Lam Thiên Thành, trên mặt Thẩm Hương Vân nổi lên mấy phần đỏ ửng: "Lam thiếu gia là người tốt, vì Thẩm Hiên đoạt lấy thiết kế của Lam thiếu gia, nên hắn mới có thể trở thành đồ đệ của Huống Ly đại sư, chứ hắn làm gì mà có cái bản lĩnh đó.".
Thẩm Hương Vân vẫn không phục chuyện Thẩm Hiên trở thành đồ đệ của Huống Ly đại sư, sau khi nghe Lam Thiên Thành giải thích, trong nháy mắt cảm thấy chuyện như vậy mới là đúng đạo lý.
"Ngươi đã nói chuyện của mẫu thân ngươi với Lam Thiên Thành chưa?" Thẩm Quân hỏi.
Thẩm Hương Vân có chút khó khăn đáp: "Vẫn chưa, chúng ta mới gặp nhau không lâu, sao có thể yêu cầu người ta làm cái này cái kia chứ? Như vậy không tốt lắm đâu.".
Thẩm Quân thở dài: "Nhưng cứ để mẫu thân ngươi trong tù như thế cũng không được.".
Thẩm Hương Vân mặc kệ: "Không có gì đâu, qua mấy ngày tự nhiên sẽ được thả.".
Máy truyền tin của Thẩm Hương Vân vang lên, Thẩm Quân quay qua nhìn nàng: "Ai truyền tin tới vậy? Thẩm Hiên sao?".
"Không phải, là Quý Hải Anh.".
"Là hắn a! Có phải hắn truyền tin giục ngươi mau trở về không? Nhanh nhận tin của hắn đi.".
Thẩm Hương Vân gật đầu, tiếp truyền tin, vừa kết nối được, liền nghe được tiếng gầm gừ của Quý Hải Anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)