Triệu Như trở lại khách sạn, tâm tình buồn bực đến lợi hại: "Lục Vinh tuyển người kiểu gì vậy! Thứ mắt chó coi thường người khác.".
Thẩm Hương Vân cúi đầu, thầm nghĩ: Thẩm Hiên nhất định biết cha mẹ đến, cũng biết những chuyện mà họ đã làm, trước đây nàng không nhìn ra, người này vậy mà bạc tình bạc nghĩa đến thế!.
Thẩm Quân hút thuốc: "Hay là Lục Vinh đối với chúng ta có thành kiến.".
"Thành kiến? Hắn có thể có cái thành kiến gì a! Bây giờ hắn sống cùng Thẩm Hiên không tốt sao? Nói cho cùng vẫn là hắn chiếm được tiện nghi, chuyện làm ăn của hắn không phải dựa hơi Thẩm Hiên mới phát triển được à? Thẩm Hiên cũng thật là, uổng công chúng ta nuôi nó bao lâu nay!." Triệu Như rầu rĩ không vui.
Thời gian cực nhanh, đảo mắt đã qua bảy tám ngày.
Thẩm Hương Vân trầm mặt, tâm tình càng ngày càng không xong.
Thẩm Hương Vân nhíu nhíu mày: "Bây giờ ta có hơi không tiện, mẫu thân đối phó một chút đi.".
"Ngươi nói cái gì đó, tiền của chúng ta đều dùng để mua vé phi thuyền đến đây rồi, làm gì mà còn tiền chứ!" Triệu Như bất mãn.
Thẩm Hương Vân buồn bực trong lòng, thầm nghĩ: Nếu như Thẩm Hiên và Lục Vinh cứ tiếp tục trốn tránh, nàng cũng không thể đợi ở nơi này mỗi ngày a!.
Thẩm Hương Vân cắn răng: "Trên tay ta chỉ có chút tiền, cũng đã xài hết một phần rồi.".
Triệu Như không chút nghĩ ngợi nói: "Không có tiền thì đi hỏi Quý Hải Anh, không phải hắn rất giàu có sao? Hắn có thể không cho tiền nhạc phụ nhạc mẫu, nhưng ngươi là lão bà của hắn a! Ít nhất hắn cũng phải nuôi được ngươi chứ.".
Thẩm Hương Vân chần chờ: "Quý Hải Anh, sợ là không chịu đưa tiền dễ như vậy đâu.".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
