Minh Chanh vốn không quen ứng phó với mấy chuyện này, cô chỉ biết ngại ngùng cười rồi nhân lúc mọi người đang trò chuyện, cô nhanh chóng lẻn vào phòng bếp phía sau.
"Sao cậu lại vào đây?" Hùng Hoài Sơn đang mặc tạp dề, định đổ dầu nóng xối lên đám sò biển, bị sự xuất hiện của Minh Chanh làm giật mình, bàn tay suýt nữa thì đổ trật: "Trong này nóng và nhiều khói dầu lắm, cậu mau ra ngoài chơi đi."
Minh Chanh hiếu kỳ nhìn chiếc tạp dề trên người Hùng Hoài Sơn, sau đó không nói gì - sao người này mặc tạp dề lại... Giống gấu thế?
Quả nhiên, khi hai người bưng đồ ăn ra, mấy người hàng xóm đã về hết.
Chị Hồng Mai đang bày bát đũa, đồng thời cũng rót nước ngọt cho ba người.
Bọt khí của Cocacola nổi lên thành ly, nước ngọt mát lạnh thuận theo cổ họng trôi xuống trực tiếp xóa tan cái nóng, chui thẳng vào dạ dày.
Rau xà lách được trồng ở sau nhà mình, chỉ cần tùy ý nhổ vài cây mang lên, kết hợp với thịt và sò biển nướng, vô cùng sảng khoái lại không ngấy.
...
Minh Chanh ăn no nê trở về nhà, trong giấc ngủ mơ cũng thấy hạnh phúc - Cô mơ thấy những tép tỏi trong vườn nhà mình đã đua nhau nhú mầm... Vươn cao... Vươn cao mãi... Ngọn tỏi chọc thẳng lên trời!
"Không đúng, chuyện này cực kỳ không đúng. Chẳng lẽ do không bón phân? Nhưng không phải, độ màu mỡ của mảnh đất này hẳn là không tệ đến mức ấy chứ!"
Minh Chanh ngồi xổm trong vườn rau, mặt mày ủ rũ, đã là ngày thứ ba rồi, sao đống tỏi cô trồng vẫn chưa nảy mầm nhỉ?
Trước khi cô kịp suy nghĩ thấu đáo, một trận mưa rào mùa hè bất chợt ập xuống, cô đành rút vào nhà, buồn bã ngắm vườn rau trong mưa.
Tiếng mưa rơi lộp độp khắp nơi, lúc này Minh Chanh mới phát hiện hóa ra nhà cũ bị dột?
Hơn mười năm không người ở, trong nhà không có ai, mái nhà cũng không được sửa chữa, chỗ nào cũng dột.
Chỗ dột lại nằm ngay gần cầu thang, nước mưa rào rào chảy xuống tầng một, không lan lên tầng hai, không trách tầng hai lại ít mùi ẩm mốc, còn tầng một thì mùi ẩm mốc nặng đến vậy.
Đợi trời tạnh mưa, việc sửa nhà đã trở nên cấp bách.
Mưa vừa dứt, Minh Chanh nhanh chóng cầm chiếc điện thoại di động, xỏ đôi dép lê xiêu xiêu vẹo vẹo mà đi ra mảnh vườn ẩm ướt đằng sau.
Những con chuồn chuồn đi trốn mưa đã trở lại dáng vẻ trước khi mưa rơi xuống, cả đám bay là đà với đôi cánh mỏng manh đầy mê hoặc, chỉ tiếc là... Cô chẳng có tâm trạng để ngắm nghía.
Cô bước đến khu vực trồng tỏi, trực tiếp ngồi xổm xuống nhìn.
Cơn mưa lớn đã rửa trôi khá nhiều đất mềm, khiến cho những tép tỏi bị chôn vùi bên dưới đã lộ ra màu trắng sữa.
Minh Chanh không kìm được tò mò, cô tiện tay nhặt lấy một cái que, cẩn thận tách lớp đất xung quanh một tép tỏi ra.
"A!" Một tiếng hét thất thanh muốn xé rách cuống họng vang lên, làm Hùng Hoài Sơn vốn đang trốn sau cửa giật nảy mình, rung tay một cái đã làm rơi nửa que kem xuống đất, sau đó bị chị Hồng Mai thúc cho một cái khuỷu tay.
Anh nghe ra đó là giọng của dì nhỏ bên cạnh, quả nhiên từ nhỏ đến lớn, chỉ dì nhỏ này là có thể làm anh sợ khiếp vía!
"Con đi xem Minh Chanh đây." Hùng Hoài Sơn vừa thoáng thấy bóng người trong vườn rau, đã nhanh chóng nói với mẹ: "Nói không chừng cô ấy đã bị con giun đất nào đó dọa sợ rồi."
Làm sao mà một con côn trùng bình thường lại có thể khiến người từng dũng cảm bắt giun để câu cá hồi nhỏ trở nên sợ hãi đến vậy?
Hùng Hoài Sơn vỗ tay một cái.
Bả vai Minh Chanh khẽ run, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt đẫm nước mắt.
Chỉ thấy Minh Chanh cầm củ tỏi đã thối rữa, như đang nâng lên thi thể của chính mình, hoàn toàn không để ý đến Hùng Hoài Sơn ở đằng sau, đau lòng không muốn sống: "Ôi ôi ôi nó thối rồi! Tại sao nó thối? Sao nó có thể hỏng được!"
Hành lá kia không phải vẫn rất tốt sao!
...
Hùng Hoài Sơn có phần nghi ngờ vào thị lực và thính lực của mình.
Anh cố gắng an ủi: "Có lẽ... Đây không phải mùa trồng tỏi?"
Hình như anh chưa thấy ai trồng tỏi vào thời điểm này.
Lại nói, Minh Chanh đã bắt đầu trồng tỏi từ khi nào? Vậy cô khóc có phải vì cay mắt không? À, nếu như vậy thì có thể giải thích được rồi.
Cái gì? Không phải mùa trồng tỏi hả? Nhưng trong sách không có viết như vậy nha?
Minh Chanh lau nước mắt, cô vốn rất dễ khóc, lúc này cảm xúc dâng trào nên có hơi mất kiểm soát.
Sau đó, cô vừa lau nước mắt vừa soàn soạt lật sách, tra cứu cả buổi, cuối cùng cũng hiểu ra rồi!
Hóa ra tỏi là loại thực vật ưa lạnh, khả năng chịu lạnh tốt, nhưng hoàn toàn không thích nóng. Bây giờ đang là tháng Bảy nóng nhất trong năm, trồng chúng nó mà sống được mới là lạ.
Nhưng cũng không phải là không thể trồng, chỉ cần xử lý tỏi ở nhiệt độ thấp, đặt những tép tỏi kia vào khu vực 0 đến 10 độ một đoạn thời gian, trực tiếp phá vỡ trạng thái ngủ đông của tỏi là nó có thể nhanh chóng nảy mầm.
Thất sách nha! Trước đó cô chỉ tìm hiểu cách trồng tỏi, sao lại không nghĩ đến ảnh hưởng của nhiệt độ đối với nó chứ?
Hệ thống nhún vai trong tâm trí của cô: [Làm nông vốn là một quá trình lâu dài, cứ từ từ rồi tính. Nhưng nhiệm vụ 2 này chưa hoàn thành thì không thể mở khóa nhiệm vụ 3. Tin tốt là nhờ vào việc hoàn thành nhiệm vụ 1, ký chủ vẫn có thể sống sót!]
Đừng hòng!
Minh Chanh nghiến răng, nếu đợi đến tháng Chín mới bắt đầu trồng tỏi, e rằng... hoa cúc vàng đã héo cả rồi (ý là đã muộn màng rồi). Cô phải dựa vào trí tuệ của bản thân, nghịch thiên cải mệnh cho tỏi vào đúng tháng Bảy này!
Mạng tỏi do ta, không do trời!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

