...
Những ngày tiếp theo là cuộc chiến sinh tử với tỏi.
Tủ lạnh trong nhà cô hiện đã cũ, ngăn đá bên trên gần như không có tác dụng gì, cũng may Minh Chanh không có đồ ăn thừa, cũng không có nhu cầu sử dụng ngăn đông đó.
Ngăn mát dưới thì khá hơn, các loại bánh hành, bánh bao đều để được.
Nhưng cô lại muốn hạ nhiệt độ cho tỏi, chứ không phải đông lạnh tỏi, đương nhiên là phải mua thêm một chiếc tủ lạnh mới rồi.
"Sao thế? Cậu đi mua tủ lạnh mới hả?" Hùng Hoài Sơn nghe thấy động tĩnh truyền đến từ nhà bên cạnh, lại thấy nhân viên giao hàng do Minh Chanh chỉ huy khiêng tủ lạnh vào, hơi kinh ngạc hỏi: "Cậu tính mua tủ lạnh về để... trồng tỏi sao?"
Sao anh chàng này đoán chuẩn thế?
Minh Chanh cười ha hả, sau đó giả vờ ngốc hỏi lại: "Sao vậy trời? Tôi chỉ muốn mua thêm chút đồ mà thôi, sau này kiểu gì trong nhà chẳng có đồ cần giữ tươi, sao có thể nhét toàn bộ vào tủ đông được?"
Hùng Hoài Sơn nghĩ lại cũng thấy đúng.
Hai người đang nói chuyện bỗng người hàng xóm bên trái nhà Minh Chanh đã trở về.
Nhà bên phải là của chị Hồng Mai, còn nhà bên trái cô từng nghe chị Hồng Mai nói là nhà họ Khổng, cũng quen biết ông bà nội cô, nghe nói còn có chút quan hệ họ hàng dây mơ rễ má.
Cả nhà họ Khổng này đã chuyển lên thành phố huyện sống, nhà cửa dưới quê vẫn một mực cho thuê. Chỉ là hai - ba năm gần đây, nhà không cho thuê nữa, nhà họ Khổng tự mình thu lại, thỉnh thoảng để trồng ít rau, chờ một đoạn thời gian lại đi tới thu hoạch, đỡ phải mua rau trên phố.
Mở đầu tất nhiên lại là màn chào hỏi xã giao, kiểu như lâu lắm không gặp cô bé, lúc còn nhỏ dì đã từng ẵm cháu rồi, vân vân và mây mây, Minh Chanh cũng khách sáo đáp lại vài câu, sau đó lén chui vào bếp, bắt đầu nghiên cứu kỹ xem chiếc tủ lạnh mới cần phải sử dụng thế nào.
...
"Con sang nhắc dì nhỏ con một chút." Chị Hồng Mai vội gọi Hùng Hoài Sơn đến nhắc nhở: "Tủ lạnh mới phải để yên một lúc mới được dùng, mà lại không được bỏ riêng đó, không sử dụng, nếu không nó sẽ hỏng mất, cũng không biết dì nhỏ con có biết hay không..."
Đưa mắt nhìn theo bóng dáng Hùng Hoài Sơn bước vào nhà Minh Chanh, lão Khổng bỗng cười ha hả rồi đến bên chị Hồng Mai đang sửa khóa kéo, lên tiếng nói: "Không chị đang lo lắng đến đau đầu về chuyện hôn nhân của con trai mình ư? Tôi thấy, chuyện này có khi thành đấy! Nhưng chị phải cẩn thận, nghe nói mấy cô gái trẻ như vậy trở về quê toàn để tìm mấy người thật thà..."
Chị Hồng Mai trầm mặt, lập tức đập cây kéo xuống bàn, chỉ thẳng vào mũi lão Khổng lên tiếng quát: "Lão già chết tiệt nhà ông, cái miệng thối hoắc, đừng có hở ra là nói bậy! Rảnh thì lôi cái miệng thối của ông ra mà đánh răng cẩn thận giùm, đừng có ở không rồi bịa đặt mấy chuyện không đứng đắn.”
“Tôi hỏi ông, ông nói ra câu đó có thấy thẹn với bà nội của Minh Chanh cũng là cô của ông hay không? Đúng là lương tâm để chó ăn rồi! Nếu để tôi nghe thấy một lời đồn đại nào về chuyện này, bất kể là ai nói, tôi cũng sẽ tới tìm ông, ông cứ chờ cái kéo này đâm thủng cái miệng thối của ông đi. Tôi dù có chết cũng phải đánh chết ông trước!"
Lão Khổng bị chị Hồng Mai xông vào mắng cho một trận như thế, sắc mặt cực kỳ khó coi, nhưng lại bị đối phương mắng một tràng thật dài, không kịp trở tay đón đỡ, đành hậm hực bỏ về vườn rau nhà mình.
Ông ta mang chuyện này đi kể với vợ, tưởng sẽ được đồng tình, nào ngờ vợ ông ta cũng mắng: "Cái miệng của ông đúng là thối thật! Không nói đến chị Hồng Mai, chỉ tính riêng bản thân ông thôi, ngày xưa đã nhận bao nhiêu ân huệ của cô Khương (bà nội Minh Chanh) rồi? Năm đó ông không có ruộng vườn trồng trọt, chính cô Khương đã cho ông, tiền thuê cũng chẳng lấy, giờ ông lại đi bịa chuyện về cháu gái người ta, thật là không có lương tâm. Ngay cả tôi cũng muốn tát cho ông hai cái! Hơn nữa chị Hồng Mai với nhà họ Minh vốn có tình cảm sâu nặng, ông đi lên nói mấy lời đó, không bị người ta đánh cho là may rồi."
Ông bà nội của Minh Chanh quả thật là bậc trưởng bối được kính trọng khắp vùng.
Năm đó chị Hồng Mai mới mười tám tuổi, đã được cha mẹ gả cho người ta.
Bị người chồng đầu bạo hành, chị Hồng Mai làm ầm ĩ lên đòi ly hôn, nhưng cha mẹ chị ấy không ủng hộ, cho là con gái ly hôn sẽ khiến bọn họ mất mặt.
Chị Hồng Mai bị người đàn ông đó đuổi đánh đến tận nhà mẹ đẻ, không còn đường lui, đành phải chạy ra ngoài, khóc lóc gõ cửa rất nhiều nhà xung quanh. Nhưng mọi người đều sợ chuyện, không dám can thiệp, chỉ có ông bà nội Minh Chanh là mở cửa, kéo chị ấy vào nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)