Thật ra lời anh muốn nói chính là, một người đàn ông như anh lại lựa chọn về quê làm giáo viên mỹ thuật, đặc biệt là anh còn không thích dạy thêm cho học sinh nên nhiều người thường xuyên châm chọc sau lưng nói anh là kẻ không có tiền đồ, chẳng qua... Anh lười để ý đến bọn họ mà thôi.
Minh Chanh thoáng do dự một chút. Trên thực tế, cô đã quá mức chán ngán môi trường công sở phức tạp với áp lực nặng nề rồi, lại cộng thêm hiện giờ bản thân đang bị trọng trách “trồng rau kéo dài sinh mạng” đè nặng lên vai, nên trước mắt cô thực sự không muốn tiếp tục đi làm nữa. Thực ra cô vốn có người bạn học đang làm chủ nhiệm thường trực tại một trường tiểu học trọng điểm ở thành phố S, ngày nào cũng thấy đối phương kêu than mệt mỏi, nếu làm công việc này đừng nói là đi trồng rau, đến ngay cả thắt cổ cũng thấy lao lực.
"Tôi đang muốn thử nghiệm công việc truyền thông cá nhân [1]." Dĩ nhiên Minh Chanh sẽ không nói chuyện về hệ thống của mình, cô chỉ bày tỏ mong muốn đơn giản theo đúng như kế hoạch của bản thân mình: "Cũng không biết có được hay không."
Truyền thông cá nhân? Hùng Hoài Sơn hơi có chút hứng thú với ngành nghề này, người bạn đại học của anh cũng làm việc có liên quan đến lĩnh vực đó, chính anh thì chưa thử, nhưng tới hiện tại vừa nghe ý tưởng của Minh Mông đã lập tức lên tiếng cổ vũ: "Muốn thử thì cứ thử đi - nếu phát đạt, đừng quên nhau nhé!"
...
Vào thời điểm này hầu hết những quầy hàng bán thực phẩm rau củ trong chợ tại huyện thành và nông thôn đều đã đóng cửa rồi. Minh Chanh tìm được một tiệm có ký gửi giao hàng màu xanh để gửi kết quả kiểm tra của mình ra ngoài, sau đó nhờ Hùng Hoài Sơn đến siêu thị mua ít thịt bò, thịt dê tươi cùng với chút ít sò biển linh tinh: "Tối nay phiền cậu làm bếp rồi!"
Hùng Hoài Sơn cũng không khách sáo với cô, anh chỉ kiểm soát số lượng mua của Minh Chanh sao cho vừa đủ ba người ăn, cuối cùng còn dặn dò một tiếng: "Cậu cũng đừng tiêu xài quá, ngày mai sang nhà tôi ăn, tôi lại trổ tài làm món ngọt cho cậu.”
Nghe vậy, Minh Chanh thực sự có chút nghi ngờ Hùng Hoài Sơn này đã tốt nghiệp ngành mỹ thuật hay là ngành ẩm thực, cậu cháu ngoại trai này của cô đa tài thật.
...
Về nhà, Minh Chanh bắt đầu "Công việc" của mình - cô đã đăng video đầu tiên, kể sơ qua suy nghĩ khi "Chạy trốn" khỏi thành phố lớn rồi cho người ta xem vườn hành xanh mướt của mình.
Video thứ hai, cô định quay lại quá trình trưởng thành của đám tỏi. Dù loại ý tưởng này nghe có vẻ ấu trĩ, nhưng trồng rau mà, từ khó đến dễ, cứ làm từng bước một!
Quay xong phần giới thiệu, cô hăm hở ra vườn, mong đợi được trông thấy những mầm tỏi non xanh – và ôi, kết quả vẫn như sáng nay, chẳng thấy gì cả.
Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể cầm ống kính máy quay lên, học theo các video hiện có, bày ra mấy dụng cụ làm vườn mới mua, giới thiệu từng thứ một.
Người ta vẫn nói “Học sinh kém thường có nhiều dụng cụ học tập” [2] là vậy đó.
...
Mặt trời nóng bức chiếu xuống vườn rau, Minh Chanh lau mồ hôi của mình, đang định quay về lật xem một cuốn sách. Ai mà ngờ được, tài khoản blogger chuyên tâm theo đuổi mảng đề cử tác phẩm văn học ngày trước giờ lại ngồi trước bàn, đọc một cuốn sách với tựa đề là《 Cầm Tay Chỉ Việc, Dạy Bạn Trồng Rau 》
"Chắc chắn là không có vấn đề gì."
Minh Chanh đối diện với ống kính máy quay, tự trấn an chính mình: "Tôi đều làm đúng theo sách hướng dẫn, ngay cả độ sâu khi trồng tỏi cũng chính xác là 5cm, đầu nhọn của tỏi nhất định phải hướng lên trên. Tôi cho rằng nguyên nhân của vấn đề này nhất định là tỏi khó mọc mầm hơn hành lá!"
...
Minh Chanh lại tự tin nói chuyện với bố mẹ một lúc, tránh để bọn họ lo lắng vì cô một mình đi "Công tác" quá lâu. Vốn định khoe vườn tỏi của mình, nhưng nghĩ lại nếu khoe khoang như vậy rất dễ làm lộ chuyện nên cuối cùng cô đành nhịn xuống.
Nói chuyện khoảng mười phút, cô đi dọn dẹp nhà cửa một chút, đã thấy mùi thơm từ nhà bên cạnh lan tỏa khiến lòng người không yên.
Minh Chanh len lén đi qua, chợt phát hiện trước cửa nhà chị Hồng Mai đã có không ít người tụ tập.
Chỉ là... màn diễn xuất "Keo kiệt" ngày hôm nay của chị Hồng Mai đã cho bọn họ có cơ hội trêu chọc.
"Tôi chính là tiếc nên không chịu chia đấy!" Chị Hồng Mai cất lên giọng nói trung khí mười phần: "Đây là em gái tôi mua cho tôi, bản thân tôi còn không nỡ ăn đâu! Đợi lát nữa nếu mọi người muốn ăn, cũng được thôi nhưng sau này em gái tôi có việc gì, cần gọi thì mọi người nhớ đến giúp đỡ nhé!"
…
[1] : Truyền thông cá nhân (Personal Media) là quá trình trao đổi thông tin, ý tưởng, cảm xúc và ý định giữa các cá nhân qua các hình thức giao tiếp trực tiếp hoặc gián tiếp. Các hình thức này bao gồm giao tiếp mặt đối mặt, viết thư, sử dụng điện thoại, email và mạng xã hội.
[2] : nguyên văn 差生文具多, câu này có thể hiểu là người càng thu thập nhiều sách bút đẹp lại học rất kém, hoặc là càng chú ý đến hình tượng bên ngoài càng làm việc chẳng ra gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)