Lần này ta thỉnh thoáng mới ra ngoài Kinh đi dạo, những ngày bình thường đều không được tự ý ra ngoài, ngươi nói xem ta đi nơi nào chiêu binh?
- Chính là ty chức.
- Ta nói lão ca ca ngươi, có thể khiêm tốn được không, tên gia hỏa ngươi có thể khắc hai chữ “Gian Nịnh” lên đầu.
- Hảo đệ đệ của ta.
- Ngừng, đình chỉ! Ta sai rồi, ta không nên cho ngươi cơ hội.
- Điện hạ, binh lính không muốn làm tướng quân không phải binh lính tốt, thần tử không muốn làm gian nịnh chưa chắc là thần tử tốt.
- Ngươi biết đây là nơi nào không mà xảo ngôn như vậy?
- Ta chỉ biểu lộ cảm xúc.
- Được rồi, ông chủ tính tiền.
- Ạc, Điện hạ, ty chức không mang tiền.
Trịnh Phàm bị thương, sau khi hắn tình lại đã nằm trên giường, bộ y phục này do Lục hoàng tử cho hắn, nơi nào có cơ hội bỏ tiền vào, cũng may Lục hoàng tử mang tiền theo nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


