- Điện hạ, lão nô vô dụng, làm phiền Điện hạ phải chăm nom, khặc khặc khặc... Lão nô không có gì đáng ngại, có Trần sư phụ ở bên cạnh chăm nom là ổn, Điện hạ chớ lo.
Trương công công nằm ở trên giường, nói mấy câu phải khặc mấy lần, cả người nhìn như sương cà, héo bẹp.
Trần Quang Đình đứng bên cạnh, Trịnh Phàm và Lục hoàng tử từ lúc đi vào, thấy trong tay hắn vừa vặn cầm một cái bồn, trong chậu còn có một cái khăn lông, chắc đang chuẩn bị lau chùi thân thể lão thái giám.
- Điện hạ nói quá lời, đây là việc thần nên làm, Trương công công vì vì bảo vệ Điện hạ mà bị thương, chẳng khác nào vì bào vệ thần mà bị thương.
- Ừm.
Lục hoàng tử không muốn ở đây trì hoãn, xoay người rời khỏi phòng, Trịnh Phàm thấy Lục hoàng tử không giới thiệu mình, cho nên không nói chuyện với hai người kia, theo Lục hoàng tử rời đi.
- Hứ, tên kia cứu Lục hoàng tử sao?
Trương công công mở miệng hỏi.
- Đúng, có người nói hắn là giáo úy Trấn Bắc quân.
- May có hắn, nếu không Điện hạ trong tay Man tặc xảy ra bất trắc gì, ta và ngươi chỉ có lấy cái chết tạ tội, nói không chừng thân nhân phải sung quân thú biên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)