Tứ Nương không ở bên, hẳn là khi hắn hôn mê đã có biến cố gì đó, khiến Tứ Nương không thể ở bên chăm sóc, cũng đúng, thuật dịch dung của nàng trong giai đoạn hiện tại, có thể lừa không ít người, nhưng không gạt được cao thủ trong Trấn Bắc phủ này.
Cho nên, lúc này, chỉ có một mình hắn đối mặt với mọi việc.
Giờ dập đầu, nhận sư phụ, Trịnh Phàm cảm thấy cũng không thiệt.
Nếu như người mù hoặc A Minh ở đây mà nói, đoán chừng sẽ đồng thời dùng tay đè đầu hắn xuống a.
Dù sao, mặt mũi của chủ thượng vốn không quan trọng, trời mới biết, chẳng may chủ thượng bị chém, bọn hắn có bị xóa bỏ hay không?
- Phải!
Trịnh Phàm vô sỉ thừa nhận.
- Còn dùng cờ hiệu Trấn Bắc hầu phủ?
- Phải!
- Vì sao?
- Vì thuộc hạ muốn phát triển thế lực, muốn chiêu binh mãi mã, muốn địa bàn, muốn quyền lực, muốn vinh hoa phú quý, muốn có được càng nhiều vàng bạc, muốn được ngủ với càng nhiều nữ nhân xinh đẹp!
- Thô bỉ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
