- Hô…
Trịnh Phàm đột nhiên mở mắt, mới phát hiện bản thân đang nằm trên một tấm giường lớn thoải mái.
Đang nằm mơ sao…
- Ngươi tỉnh rồi.
Một thanh âm trẻ tuổi vang lên.
Trịnh Phàm nghiêng đầu nhìn qua, thấy một thanh niên trẻ tuổi mặc bạch bào đang ngồi trên ghế dựa bên giường, trên y phục, còn thêu long văn.
- Đại phu nó, ngươi đỡ giúp ta một đao, bị nội thương, khí huyết đình trệ dẫn tới hôn mê, có điều, điều dưỡng một thời gian, lại thêm một chút đồ bổ, sẽ không có gì quá đáng lo.
- Vậy… tên Man nhân kia thế nào?
- Tên Man tặc kia, ha ha, tên Man tặc kia cực hung hãn, nếu không phải có ngươi liều mạng đỡ giúp ta một đao, đoán chừng ta đã xuống kia đánh cờ với Hoàng gia gia rồi. Đương nhiên, cũng may có tổng binh Trấn Bắc hầu phủ Lý Nguyên Hổ liều mạng ngăn cản, nhưng dù tên Man tặc kia bị trọng thương, vẫn cứ mạnh mẽ vô cùng, rõ ràng đã cạn khí huyết, nhưng vẫn đả thương Lý tổng binh. Cuối cùng, bị mấy ngàn thiết kỵ lần thứ hai vây giết, hắn lại mạnh mẽ giết thêm hơn trăm kỵ, chà chà chà…
Trịnh Phàm vội hỏi:
- Sau đó thì sao?
Lục Hoàng tử đi tới bên giường, đưa tay vỗ vỗ vai Trịnh Phàm:
- Chết rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


