Trịnh Phàm cầm một chén nước bên người, đổ vào lòng bàn tay, sau đó lau trên mái tóc của mình, làm bộ dáng vẻ mồ hôi đầm đìa, lúc này mới xốc màn đỏ đi ra ngoài.
Lục hoàng tử nhìn Trịnh Phàm, duỗi tay chỉ vào mắt mình nói:
- Ngươi biết ngươi trong mắt ta thế nào không?
Trịnh Phàm lắc đầu.
- Ha ha.
- Ồ? Không đúng, ngươi không mang bạc, làm sao tính tiền?
Lục hoàng tử phát hiện vấn đề.
- Làm việc quá tốt, chị em quá thoả mãn, miễn phí cho ta, cầu ta thường xuyên đến là được.
Lục hoàng tử: “…”
Ra khỏi nhà thổ, Lục hoàng tử đã tiến vào trạng thái hiền giả, quyết định đi dạo tiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


