Vài tiểu minh tinh đưa mắt nhìn nhau, không phải họ không hiểu chuyện mà là không dám. Lệ Hoài Đông là ai chứ, là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp ở Cẩm Thành, quen với việc nhìn đời từ trên cao. Người như vậy, bình thường ai lọt được vào mắt anh? Dù các cô có muốn trèo cao cũng phải tự cân đo nặng nhẹ.
Nhưng Ứng Hi Nhi thì khác. Cô ta là Hoa hậu Hồng Kông, dù gì cũng có nhan sắc xuất chúng làm chỗ dựa. Đàn ông mà, trước cái đẹp bao giờ cũng mềm lòng hơn chút. Quả nhiên, Lệ Hoài Đông nhận lấy ly nước từ tay cô ta.
Ứng Hi Nhi đang thầm vui thì bất ngờ bị anh bóp cằm không chút thương hoa tiếc ngọc, dốc cả ly nước vào miệng cô ta. Cô ta bị sặc đến ướt hết người, ngã lăn khỏi sofa.
“Dám bỏ thuốc tôi? Chán sống rồi à?” Lệ Hoài Đông tiện tay ném ly nước đi, chiếc ly rơi bên chân Ứng Hi Nhi, vỡ tan tành.
“Lệ tổng, tôi sai rồi... tôi sai rồi... xin anh tha cho tôi...” Ứng Hi Nhi hoảng loạn cầu xin.
Lúc nãy cô ta nhân lúc mọi người không chú ý, thả viên thuốc giấu trong móng tay giả vào ly nước, định lợi dụng Lệ Hoài Đông để đổi đời. Nào ngờ, trò vặt ấy lại chẳng qua được mắt anh.
“Cút. Đừng để tôi thấy cô thêm lần nào nữa.”
Một câu, xem như kết thúc sự nghiệp. Ứng Hi Nhi vừa khóc vừa bò dậy chạy ra khỏi phòng bao, đúng lúc đụng trúng Tống Khanh Dư đang tới đón người.
Tống Khanh Dư tận mắt chứng kiến cảnh trong phòng bao, trong lòng càng thêm bất an. Ứng Hi Nhi mới chỉ bỏ thuốc không thành đã bị phong sát, mà cô... còn từng lên giường với anh, giờ lại dám tự mình tìm đến ai biết được anh sẽ xử lý cô ra sao?
Ý muốn rút lui bắt đầu trỗi dậy nhưng đã không còn kịp, Lệ Hoài Đông đã nhìn thấy cô rồi.
Lệ Hoài Đông bước ra khỏi phòng riêng. Hôm nay anh mặc vest đen, áo khoác dạ vắt trên khuỷu tay, cà vạt lỏng lẻo, bớt đi vẻ chỉn chu thường ngày, lại toát ra khí chất lãng tử phong trần: “Lệ tiên sinh.” Tống Khanh Dư chủ động bước đến chào anh.
“Đi thôi.”
“Vâng.”
Tống Khanh Dư đi theo Lệ Hoài Đông xuống lầu. Chiếc Bentley của anh dừng chễm chệ ngay trước cửa hội sở, Lệ Hoài Đông đưa chìa khóa xe cho cô còn mình thì ngồi vào ghế phụ.
Tuy đã làm dâu nhà họ Lục ba năm nhưng nhà họ Lục chưa từng mua xe cho cô, xe sang của Lục Ngạn Xuyên thì càng không được đụng tới. Ba năm nay, mỗi lần ra ngoài cô chỉ được đi chiếc xe van họ dùng để đi chợ.
“Biết lái với lái giỏi là hai chuyện khác nhau.”
Chủ yếu là xe của Lệ Hoài Đông quá đắt, lỡ va quẹt thì cô không gánh nổi. Quan trọng hơn là, trong xe còn có một người đáng giá hàng chục triệu ngồi đó, áp lực lại càng lớn. Lệ Hoài Đông như nhìn thấu nỗi lo của cô: “Nếu em thật sự không dám, tôi gọi tài xế.”
Nhưng gọi tài xế thì trong xe sẽ có thêm một người, bất tiện để bàn chuyện.
“Nếu Lệ tiên sinh dám ngồi, tôi dám lái.”
“Tôi không có gì là không dám.”
“Được.”
Tống Khanh Dư xin địa chỉ, cắn răng khởi động xe, lái chậm rãi cuối cùng cũng an toàn đưa xe về đến biệt thự của Lệ Hoài Đông. Cô toát mồ hôi lạnh, quay sang nhìn, thấy Lệ Hoài Đông nhắm mắt, hai tay khoanh trước ngực như thể đang ngủ.
Dưới ánh đèn trong xe, cổ áo sơ mi anh khẽ mở, lộ ra yết hầu rõ nét vừa gợi cảm vừa thảnh thơi. Tin tưởng cô vậy luôn à?
“Lệ tiên sinh?” Tống Khanh Dư sốt ruột muốn cứu mẹ, nhẹ nhàng gọi anh dậy.
Lệ Hoài Đông mở mắt: “Tới rồi à?”
“Vâng.”
“Không tệ, em lái khá ổn.”
Nói rồi, Lệ Hoài Đông định mở cửa xuống xe. Tống Khanh Dư theo phản xạ giữ lấy tay anh: “Lệ tiên sinh, chuyện của mẹ...”
Động tác mở cửa của Lệ Hoài Đông khựng lại, ánh mắt rơi xuống bàn tay cô. Ngón tay cô thon dài trắng trẻo, móng tay được tỉa gọn đẹp, lúc cào người thì như một con mèo hoang nhỏ, mạnh mẽ và sắc bén.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

