“Đừng nói nhảm nữa, hoặc là mau liếm hoặc là cút!” Lục Ngạn Xuyên mất kiên nhẫn.
Tống Khanh Dư hiểu rõ, chỉ dựa vào thái độ của anh ta, chuyện cầu xin sự sống cho mẹ từ miệng Lục Ngạn Xuyên đã là điều không thể. Là cô quá ngốc lại đi mong chờ một kẻ phản bội có chút nhân tính. Cô không nên đến cầu xin anh ta!
“Lục Ngạn Xuyên, dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, tôi vốn không muốn xé toạc mặt nạ nhưng anh thật sự quá đáng rồi. Trước là hãm hại mẹ tôi, hôm nay lại bôi nhọ danh tiếng tôi trước mặt bao nhiêu người. Anh đúng là không phải người!” Tống Khanh Dư nói dứt lời, liền chụp lấy xấp bia lạnh trên bàn, nhân lúc Lục Ngạn Xuyên và Tạ Uyển Ninh không đề phòng, dốc thẳng lên người họ. “Tôi Tống Khanh Dư đường đường chính chính, dơ bẩn là hai người, một đôi cẩu nam nữ lăng nhăng, rửa sạch lại cho tôi đi!”
“Aaa!”
Tạ Uyển Ninh bị dội nước lạnh ướt sũng, hét lên hoảng hốt. Áo sơ mi của Lục Ngạn Xuyên cũng lập tức ướt đẫm. Mọi người trong phòng bao đều bị bất ngờ, đứng ngây ra đó, Tống Khanh Dư nhân cơ hội nhanh chóng lao ra ngoài.
Bên ngoài trời đã tối đen.
Tuy Tống Khanh Dư nhất thời hả giận, dạy cho Lục Ngạn Xuyên và Tạ Uyển Ninh một bài học nhưng trong lòng vẫn đầy ấm ức. Nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.
Cô không hiểu nổi, chàng trai chính trực rạng rỡ mà cô từng rung động thuở thiếu thời, người từng bẻ gãy thước phạt bằng tay không khi cô bị phạt, người từng trèo cửa sổ mang thuốc cho cô... sao lại có thể trở nên đen tối và khó hiểu đến vậy?
Thanh mai trúc mã, mười năm thầm yêu ba năm hôn nhân, Lục Ngạn Xuyên đã dùng cách tồi tệ nhất để kết thúc tất cả. Giờ thì, trông mong nhà họ Lục nương tay rõ ràng là vô vọng. Chỉ cần họ không chịu nhượng bộ chuyện của mẹ cô e là lành ít dữ nhiều.
Nghĩ đến việc mẹ mình ở tuổi này vẫn có thể phải đối mặt với án tù, lòng cô rối như tơ vò. Cô nên cứu mẹ bằng cách nào đây?
Bất chợt, trong đầu cô vụt qua một cái tên.
Lệ Hoài Đông!
Có lẽ cô có thể nhờ Lệ Hoài Đông giúp nhưng... liệu anh ta có chịu đắc tội với nhà họ Lục vì cô không? Dù sao, Lục Ngạn Xuyên cũng là cháu trai anh ta.
Tống Khanh Dư lấy danh thiếp của Lệ Hoài Đông từ trong túi ra, do dự một chút, giờ chỉ còn cách liều thử một phen cô gọi cho anh.
Sau vài tiếng tút, giọng nói lạnh nhạt của Lệ Hoài Đông vang lên từ đầu dây bên kia: “Tống tiểu thư, nhanh vậy đã nghĩ thông rồi sao?”
Tống Khanh Dư bất ngờ: “Sao anh biết là tôi?”
“Vì số này tôi chỉ đưa cho em.”
Tống Khanh Dư nhìn tấm danh thiếp trong tay, anh chỉ đưa cho cô?
“Có chuyện gì?” Lệ Hoài Đông hỏi.
“Tôi... tôi có thể nhờ anh giúp một việc được không?”
“Nói thử xem.”
Tống Khanh Dư kể cho anh nghe việc mẹ cô bị hãm hại, Lệ Hoài Đông không lập tức cho cô câu trả lời, mà hỏi: “Em biết lái xe chứ?”
“Biết.”
“Vậy tới đón tôi một chút.”
Lệ Hoài Đông cúp máy rồi gửi địa chỉ là một câu lạc bộ giải trí.
Tống Khanh Dư có chuyện cầu xin, không dám chậm trễ, lập tức gọi xe tới đó.
Hôm nay là sinh nhật thiếu gia nhà họ Hoắc, Hoắc Tư Kỳ. Hoắc Tư Kỳ thích náo nhiệt, đã gọi người từ trước một tuần, đặt lịch trước một tuần, sắp xếp thời gian của mấy vị đại lão như Lệ Hoài Đông chặt chẽ, không ai được vắng mặt.
Lệ Hoài Đông là người bận rộn, lại luôn giữ lối sống thanh đạm, hiếm khi chịu lộ diện, lần này khó lắm mới chịu ra ngoài bị ép uống không ít rượu.
Trong phòng bao có mấy tiểu minh tinh được Hoắc Tư Kỳ gọi tới tiếp rượu. Một người trong số đó thấy Lệ Hoài Đông kéo lỏng cà vạt ngồi trên sofa, có vẻ hơi say, liền tranh thủ rót ly nước ngồi xuống bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
