Tối qua, trên lưng anh toàn là dấu vết cô để lại.
“Tôi là thương nhân, không có lợi thì không ra tay. Giúp thì được em lấy gì trao đổi?” Ánh mắt anh bình thản, như thợ săn nhìn con mồi.
“Lấy chính tôi. Nếu lời kết hôn anh từng nói vẫn còn hiệu lực thì tôi đồng ý.”
Tim Tống Khanh Dư đập thình thịch, cô rất mâu thuẫn. Vừa sợ anh đồng ý, lại vừa sợ anh không đồng ý. Hai người nhìn nhau, bầu không khí trong xe như có sóng ngầm cuộn trào.
Không biết đã qua bao lâu, đúng lúc Tống Khanh Dư nghĩ anh sẽ đổi ý thì Lệ Hoài Đông cuối cùng cũng gật đầu.
“Được, vậy cứ thế đi, ngày mai đi đăng ký. Trước khi nhận giấy kết hôn, chuyện của mẹ em chắc chắn sẽ được giải quyết ổn thỏa.”
“Còn nhà họ Lục thì...”
“Không phải chuyện em cần lo.”
Tống Khanh Dư nhẹ thở ra: “Cảm ơn anh.”
“Xe cũng lái đến tận cửa rồi, cảm ơn suông vậy thôi à?”
Lệ Hoài Đông nghiêng người sát lại gần cô. Anh xoay tay, ôm lấy eo cô, hai cơ thể dán chặt vào nhau rõ ràng còn mặc quần áo nhưng vẫn nóng bỏng rực lửa như đêm qua.
Tống Khanh Dư ngửi thấy mùi hương trên người anh như tuyết tùng lạnh lẽo quyện với mộc hương trầm ấm, vừa thiền vị vừa chín chắn. Cổ họng cô khô khốc, có chút bất an.
Dù đã thân mật với anh một lần nhưng hôm đó cô uống rượu, rượu vào thì gan to. Còn giờ thì hoàn toàn tỉnh táo, mà tỉnh táo thì lại thấy sợ. May mà Lệ Hoài Đông cũng không thực sự hôn lên. Môi anh dừng ngay trước môi cô, hơi thở nóng hổi lướt qua cánh môi cô: “Chẳng phải đã làm rồi sao, sao còn căng thẳng vậy?”
“Tôi...” Cô không biết trả lời thế nào.
“Yên tâm, trước khi danh chính ngôn thuận, tôi sẽ không động vào em nữa. Chúng ta, còn nhiều thời gian.”
Trước cửa quán bar.
Lục Ngạn Xuyên ngồi trong chiếc Lamborghini, phì phèo điếu thuốc. Trong làn khói mờ, đầu anh ta không ngừng hiện lên cảnh Tống Khanh Dư cầm bia hắt thẳng vào người mình.
Ba năm hôn nhân, Tống Khanh Dư luôn ngoan ngoãn như một con rối, hôm nay hiếm hoi mới sống động như một con người. Tạ Uyển Ninh lên xe, thấy vẻ mặt Lục Ngạn Xuyên như đang nghĩ ngợi, liền dựa vào vai anh.
“Ngạn Xuyên, anh đang nghĩ gì vậy?”
Lục Ngạn Xuyên hoàn hồn, khẽ cười với Tạ Uyển Ninh: “Không có gì.”
“Anh thật sự định để mẹ Tống Khanh Dư vào tù à?”
“Xem cô ta cầu xin tôi thế nào đã.”
“Anh còn mong cô ta đến cầu xin anh, chẳng lẽ vẫn chưa dứt tình?”
Tạ Uyển Ninh nhìn ra được, từ sau khi Lục Ngạn Xuyên và Tống Khanh Dư làm xong thủ tục ly hôn, tâm trạng anh ta cứ thất thường.
“Ngốc à, sao anh lại không nỡ?” Lục Ngạn Xuyên xoay người ôm lấy Tạ Uyển Ninh, tay vuốt ve chiếc chuông nhỏ nơi cổ tay cô ta: “Uyển Ninh, em biết mà, từ khi em đeo chiếc chuông này cứu anh, anh đã thích em rồi. Bao năm qua, người anh luôn nhớ nhung là em. Cưới Tống Khanh Dư là do ông nội ép buộc, anh chưa từng có chút tình cảm nào với cô ta.”
Tạ Uyển Ninh nép trong lòng Lục Ngạn Xuyên nhìn chiếc chuông nhỏ, trong mắt thoáng hiện vẻ áy náy” “Em tin anh. Tất cả là lỗi của em ba năm trước không nên vì du học mà rời xa anh.”
“Chuyện đã qua rồi, đừng nhắc nữa. Mai anh đưa em đi xem cửa hàng anh tặng em.”
Nói đến cửa hàng mà Lục Ngạn Xuyên muốn tặng, Tạ Uyển Ninh lại vui vẻ hẳn lên.
"Được."
Nhờ có Lệ Hoài Đông đứng ra dàn xếp, ngày hôm sau, mẹ cô, Khâu Nguyệt Tiên đã được thả ra. Tống Khanh Dư đến đón mẹ về nhà nhưng giữa đường bà lại khăng khăng muốn ghé qua nhà hàng một chút.
"Mẹ, mẹ cả đêm không ngủ rồi, về nhà nghỉ một lát rồi hãy đến cửa hàng cũng đâu muộn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

