Tống Khanh Dư không ngờ một người như anh lạnh lùng, khó gần lại dễ nói chuyện đến vậy. Tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng hạ xuống, giọng cô nhẹ nhõm hơn hẳn: “Anh Lệ, tôi nói hết yêu cầu của mình rồi, anh cũng nói xem anh có yêu cầu gì không?”
Lệ Hoài Đông nhìn cô: “Thứ nhất, đừng gọi anh là ‘anh Lệ’ nữa.”
“Vậy gọi anh là gì?”
“Gọi tên hoặc gọi là chồng.”
Chồng...
Tống Khanh Dư chợt nhớ lại khi mới cưới Lục Ngạn Xuyên cô rất muốn gọi nhau là “vợ chồng” nhưng anh ta lập tức từ chối còn thấy phiền.
“Thứ hai, đã kết hôn thì hãy quên hết mọi thứ của cuộc hôn nhân trước.” Anh nghiêng người sát lại gần, ánh mắt thêm phần bá đạo: "Từ giờ anh chính là chồng em trong đầu em chỉ được phép có mình anh.”
Tống Khanh Dư khẽ liếm môi, không nói đồng ý cũng chẳng phản đối, chỉ hỏi lại: “Còn điều thứ ba không?”
“Thứ ba, chuyển đến sống cùng anh nghĩa vụ vợ chồng phải thực hiện đầy đủ.”
“Hả?”
“Hả gì mà hả?” Lệ Hoài Đông đưa tay vuốt má cô: "Khanh Khanh, chúng ta là kết hôn đàng hoàng có đăng ký, không phải chơi trò gia đình cũng không phải diễn kịch, hiểu không?”
Tống Khanh Dư bị một tiếng “Khanh Khanh” của anh gọi đến tê dại cả người. Rõ ràng bạn bè người thân cũng gọi cô là “Khanh Khanh”, vậy mà từ miệng Lệ Hoài Đông thốt ra, lại như có dòng điện chạy qua vậy?
Lệ Hoài Đông thấy cô ngẩn người, khẽ nhíu mày: “Sao? Có ý kiến?”
“Không... em chỉ đang nghĩ nghĩa vụ vợ chồng mà anh nói cụ thể là những gì.” Trong cuộc hôn nhân trước, chồng cô chẳng làm gì còn cô thì quanh quẩn phục vụ trưởng bối nhà họ Lục.
“Những chuyện khác không quan trọng, quan trọng là chuyện đêm đó em say rồi chủ động với anh, tuyệt đối không được thiếu.”
Đêm đó cô say rồi chủ động với anh? Không phải là chuyện trên giường sao?
Tống Khanh Dư lập tức đỏ bừng mặt, lắp bắp chuyển chủ đề: “Cái đó... còn điều thứ tư không?”
Được rồi được rồi, cô đã có linh cảm, cuộc hôn nhân này có lẽ còn “sóng to gió lớn” hơn cuộc hôn nhân trước. Mà còn là loại “sóng gió” cô chưa từng trải qua. Lệ Hoài Đông lái xe đến trước cửa cục dân chính. Sau khi xuống xe, Tống Khanh Dư vừa định đi vào thì bị anh bất ngờ ngăn lại.
“Anh chuẩn bị sẵn áo sơ mi trắng cho em rồi, để trong cốp sau tự đi lấy đi.”
“Ừ.”
Tống Khanh Dư vòng ra phía sau xe, còn đang loay hoay không biết mở cốp chiếc Bentley thế nào thì nắp cốp bỗng chậm rãi mở lên trước mắt cô, hiện ra bên trong là một cốp đầy ắp hoa tươi.
Hoa rực rỡ, mỗi bông đều giấu trong đó một chút lãng mạn. Tống Khanh Dư theo phản xạ đưa tay che miệng, quay đầu nhìn Lệ Hoài Đông. Anh mặc sơ mi trắng, quần âu đen, chân dài chống lên cửa xe, đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt nhàn nhạt.
“Anh, đây là...” Tống Khanh Dư đã kết hôn ba năm, chưa từng nhận được bó hoa nào. Những món quà bất ngờ vào các dịp kỷ niệm đều do cô chuẩn bị cho Lục Ngạn Xuyên, còn anh ta chỉ cười nhạt.
“Chuẩn bị đơn giản chút thôi.” Lệ Hoài Đông bước tới, nắm tay cô từ một chiếc hộp nhung giữa đám hoa lấy ra chiếc nhẫn kim cương to sáng choang, đeo vào ngón áp út của cô: "Thứ người ta có, Lệ phu nhân cũng nhất định phải có.”
Tống Khanh Dư chỉ thấy ngón áp út bỗng nặng trĩu. Ban đầu cô ngạc nhiên vì viên kim cương to quá mức, rồi lại sửng sốt vì chiếc nhẫn vừa như in, cứ như được đo ni đóng giày cho cô vậy.
Cô còn chưa kịp hoàn hồn, Lệ Hoài Đông đã lấy ra thêm một quyển sổ đỏ: “Quà cưới, mở ra xem thử có thích không.”
Tống Khanh Dư lật xem, phát hiện bên trong là giấy tờ quyền sở hữu toàn bộ các cửa hàng trên phố Hải Phong.
“Lệ tiên sinh, món này đắt quá, không thể nhận.”
“Em không nhận, chẳng lẽ để anh mang con phố đó trả lại cho nhà họ Lục?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

