Mà nếu trả lại thật, chẳng khác nào dâng cơ hội cho Lục Ngạn Xuyên tiếp tục làm khó mẹ cô. Tống Khanh Dư đâu ngốc đến mức đó: “Nhận, phải nhận!” Cô vội vàng ôm chặt sổ đỏ vào lòng.
Lệ Hoài Đông nắm tay cô, bước vào cục dân chính. Trên đường đi, Tống Khanh Dư len lén nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêng tuấn tú của anh. Dù không có màn quỳ gối cầu hôn nhưng người đàn ông quyền cao chức trọng này đã bỏ công chuẩn bị tất cả cho cô, cô đã thấy rất cảm động rồi.
Lệ Hoài Đông đã thu xếp từ trước, cục dân chính mở “luồng xanh”, hai người lặng lẽ hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn. Từ cục dân chính ra, Lệ Hoài Đông lái xe đưa cô đến biệt thự ở Đào Nguyên.
“Sau này, đây là nhà của chúng ta.” Anh nói.
Tống Khanh Dư bước vào sân biệt thự. Cây cối trong vườn được thiết kế bởi nghệ nhân chuyên nghiệp, nhìn đâu cũng thấy hoa lá được cắt tỉa gọn gàng, tinh xảo. Chỉ có một cây lựu, cành nhánh vươn ra mạnh mẽ, xanh um tùy ý vừa nhìn đã biết là cây được chủ nhân đặc biệt yêu thích.
Tống Khanh Dư thích nhất là quả lựu. Hồi còn cha, mỗi mùa lựu chín ông đều bóc cho cô một trái đầy, đựng trong bát sứ trắng, vừa đẹp vừa ngon. Sau này, cô từng muốn trồng một cây lựu trong sân nhà ở Lam Viên nhưng Lục Ngạn Xuyên không cho. Anh ta nói trồng cây ăn quả trong biệt thự tiền tỷ là làm hạ thấp giá trị.
Tống Khanh Dư theo Lệ Hoài Đông vào sảnh chính. Trên tủ, trên cửa sổ đều dán chữ “Hỉ” đỏ chói, trang trí đơn giản nhưng khiến cô bất chợt cảm nhận rõ ràng rằng mình vừa tái hôn thật rồi.
Là vệ sĩ riêng của Lệ Hoài Đông, Sở Dục.
“Lệ tổng, Lạc tổng đã đến rồi.” Sở Dục ghé sát tai Lệ Hoài Đông nhắc nhở.
Lệ Hoài Đông gật đầu, quay sang nói với Tống Khanh Dư: “Anh phải bay sang New York ngay. Lát nữa để Sở Dục với chú Khang giúp em chuyển nhà, em cần gì thì cứ nói họ.”
“Hôm nay anh phải đi công tác à?” Tống Khanh Dư cứ nghĩ hôm nay họ vừa lấy giấy kết hôn, ít nhất anh sẽ ở nhà để hai người làm quen với nhau thêm chút.
Lệ Hoài Đông ra hiệu cho Sở Dục và chú Khang lui ra khỏi sảnh. Đợi họ đi rồi, anh tiến lên, bất ngờ ôm lấy eo cô.
“Anh... anh làm gì vậy?” Tống Khanh Dư luống cuống.
“Anh đi công tác khiến em thất vọng lắm à?”
“Em không có ý đó.”
“Vậy biểu cảm ban nãy của em là sao?”
“Chỉ là... em mới đến đây, không quen ai, hơn nữa hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta lấy giấy kết hôn, em ở lại một mình... thấy hơi lạ.”
“Cũng phải, đêm tân hôn mà để em lại một mình thì không ổn thật nhưng ở New York có cuộc họp rất quan trọng, đã định lịch từ nửa tháng trước, không thể đổi được.” Anh vừa giải thích, vừa cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cô: "Nợ em tối nay, anh sẽ trả gấp đôi khi quay về.”
Tống Khanh Dư: “...” Không cần thiết đến vậy, cô không có ý đó mà!
**
Lệ Hoài Đông đi công tác nhưng để lại Sở Dục cho cô. Sở Dục là người theo sát chủ, mặt lạnh, ít nói toát ra khí chất người lạ đừng tới gần. Nhưng sức anh ta khá lớn, bê đồ lên xuống cầu thang cực kỳ nhanh gọn.
Tống Khanh Dư chuyển hết đồ sang Đào Nguyên, rồi đem Lam Viên rao bán. Lam Viên vốn là căn nhà cưới cha chồng tặng cho cô và Lục Ngạn Xuyên khi còn sống. Lúc ly hôn, mẹ chồng cũ Lệ Hương Lan từng muốn ép cô tay trắng ra đi nhưng vì Lục Ngạn Xuyên là bên có lỗi do ngoại tình, nên cô cố giữ lại được căn nhà này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

