"Thôi bỏ đi Ngạn Xuyên, cô ta điên rồi mình đi thôi."
Tạ Uyển Ninh nắm tay Lục Ngạn Xuyên, kéo anh ta rời khỏi đó.
Khâu Nguyệt Tiên thấy hai người họ đi rồi, vội kéo Thịnh Tinh Nại lại: "Tinh Nại, ai đã mua toàn bộ cửa hàng trên phố Hải Phong vậy?"
“Chuyện này thì con thật sự không rõ, hôm nay là đại ca bọn con bảo con tới.” Thịnh Tinh Nại nhìn về phía Khâu Nguyệt Tiên: "Dì ơi, bên người mua nói rồi, dì không cần dọn tiệm, tiền thuê sau này cũng không tăng, nhà hàng của dì vẫn có thể tiếp tục kinh doanh ở đây.”
Tên Lệ Hoài Đông vừa hiện lên trong đầu, điện thoại đã vang lên. Trùng hợp làm sao, chính là anh gọi tới. Cô len lén đi đến bên cửa sổ, bắt máy: “Anh Lệ.”
“Chuyện của mẹ xử lý ổn chưa?”
Tống Khanh Dư hơi ngẩn người.
Lệ Hoài Đông không nói “mẹ em”, mà nói thẳng “mẹ”, nghe thế nào cũng có cảm giác đang nhận mẹ người ta về phía mình.
“Xong rồi.”
“Vậy ra đây, đi đăng ký kết hôn.”
“Anh đang ở ngoài?”
“Ừ.”
Tống Khanh Dư nhón chân nhìn ra cửa sổ, dưới tán cây ngô đồng bên kia đường, chiếc Bentley đen đang lấp lánh ánh đèn” “Anh đợi em một chút, em ra liền.”
Thừa lúc mẹ và Thịnh Tinh Nại đang trò chuyện sôi nổi, cô viện cớ có việc cần xử lý, rời nhà hàng trước. Cô nhanh chóng băng qua đường, bước đến cạnh xe, mở cửa lên xe.
Hôm nay Lệ Hoài Đông mặc sơ mi trắng, tóc chải kiểu 2-8 gọn gàng. Anh lạnh lùng, điển trai, chín chắn lại pha chút khí chất thanh tú của một đàn anh đại học. Tống Khanh Dư tự nhận mình từng gặp không ít trai đẹp trong giới giải trí, vậy mà mỗi lần nhìn thấy Lệ Hoài Đông, vẫn không khỏi thầm cảm thán ông trời đúng là biết tạo người.
“Anh Lệ, cảm ơn anh đã cứu mẹ. Người mua lại khu phố thương mại này, cũng là anh phải không?”
“Ừ.”
“Cảm ơn anh.”
“Sắp đi đăng ký kết hôn rồi, không cần cảm ơn mãi như vậy.”
Nghe đến chuyện đăng ký, vẻ mặt Tống Khanh Dư hiện rõ do dự: “Anh Lệ, có vài chuyện tôi muốn nói rõ trước khi kết hôn.”
“Em nói đi.”
“Thứ nhất, sau khi kết hôn, tôi sẽ không ở nhà làm nội trợ toàn thời gian, tôi muốn tiếp tục làm nghề diễn.”
Tống Khanh Dư từng kết hôn với Lục Ngạn Xuyên ba năm, vì anh ta không thích cô ra ngoài lộ mặt, cô đã từ bỏ công việc trong giới giải trí, toàn tâm toàn ý làm vợ trong nhà họ Lục. Ba năm ấy, cô như con chim bị cắt mất cánh, bị giam trong nhà họ Lục đến mức dần đánh mất sinh khí, đánh mất tự do.
Mà không đi làm thì không có thu nhập, không có thu nhập thì không có tiếng nói. Ba năm kết hôn, danh nghĩa là vợ nhà họ Lục nhưng thực tế sống còn chẳng bằng người giúp việc trong nhà. Vì vậy, lần này bước vào hôn nhân, cô tuyệt đối không cho phép bản thân lặp lại sai lầm.
“Dĩ nhiên rồi.” Lệ Hoài Đông đồng ý ngay: "Em muốn làm gì cũng được.”
“Thật sao?”
“Ừ. Anh không cần vợ mình kiếm được bao nhiêu tiền nhưng sẽ luôn ủng hộ cô ấy theo đuổi giá trị bản thân.”
Mắt Tống Khanh Dư chợt nóng lên. Quả nhiên Lệ Hoài Đông hơn Lục Ngạn Xuyên sáu năm cơm, tư tưởng và tầm nhìn khác biệt hoàn toàn: “Cảm ơn anh Lệ. Còn một điều nữa, tôi hy vọng anh cũng đồng ý, đó là... chúng ta có thể tạm thời không công khai việc kết hôn không?”
“Muốn giấu hôn?”
“Vâng.”
“Lý do.”
“Thứ nhất là vì nghề của tôi khá đặc thù, tôi không muốn chuyện đời tư bị phơi bày trước ống kính. Thứ hai, tôi vừa ly hôn với Lục Ngạn Xuyên đã kết hôn với anh ngay, nếu công khai thì chắc chắn sẽ bị đàm tiếu, không tốt cho cả hai.”
Lệ Hoài Đông chỉ im lặng vài giây rồi gật đầu: “Nghe em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

