"Khanh Khanh đã chăm sóc ông nội cậu bao lâu lúc bệnh nặng, không công thì cũng có khổ! Nhà họ Lục giàu nứt đố đổ vách, ly hôn mà chỉ cho một căn nhà, cậu còn mở miệng ra khoe được à?" Khâu Nguyệt Tiên ôm lấy vai con gái: "Hồi đó con bé đã có chút tiếng tăm trong giới giải trí, nếu không vì lấy cậu, ba năm nay, nó chẳng lẽ không mua nổi một căn nhà? Lục Ngạn Xuyên, con bé từ bỏ ước mơ vì cậu, tấm lòng đó nghìn vàng không đổi, còn cậu , lại trả ơn bằng cách phản bội, kẻ bạc tình như cậu, trời cũng không dung!"
Lục Ngạn Xuyên nghẹn lời.
Ba năm làm vợ cậu, Tống Khanh Dư quả thực không chê vào đâu được. Từ nhỏ cô đã là người làm gì cũng phải giỏi nhất.
"Thôi đi, đừng nói nữa, đều là lỗi của em." Tạ Uyển Ninh khóc òa: "Là em không tốt, tất cả đều do em, em không nên quay về em đi!" Nói xong, cô ta làm bộ quay người bỏ đi.
Lục Ngạn Xuyên lập tức kéo cô ta lại, nhẹ giọng dỗ dành: "Uyển Ninh, em đừng tự trách. Giữa anh và Tống Khanh Dư tình nghĩa đã cạn, dù em không quay về, anh và cô ta cũng không thể sống tiếp. Người nên rời đi không phải em, mà là họ!"
"Ngạn Xuyên..."
"Đừng khóc." Lục Ngạn Xuyên lau nước mắt cho cô ta, quay sang hung hăng trừng mắt nhìn mẹ con Tống Khanh Dư: "Hai người lập tức thu dọn đồ đạc cút khỏi đây, cửa hàng này tôi đã tặng cho Uyển Ninh, sau này nơi này là địa bàn của cô ấy, ai cũng không được phép đến làm phiền cô ấy!"
Tạ Uyển Ninh đứng cạnh Lục Ngạn Xuyên, ánh mắt chan chứa lệ nhìn sang Tống Khanh Dư, thoáng qua chút đắc ý: "Thiếu gia nhà họ Lục thật là khí thế dữ ha."
Một giọng nói bất ngờ vang lên từ cửa, một người phụ nữ bước vào. Cô ấy mặc vest Dior, giày cao gót nhọn sắc bén, gợi cảm mà lạnh lùng.
Là Thịnh Tinh Nại.
"Ai mà không muốn kiếm tiền?" Thịnh Tinh Nại giơ túi hồ sơ trong tay lên: "Hợp đồng ở đây không tin thì tự xem."
"Ngạn Xuyên, sao lại thế này?" Con vịt đến miệng còn bay, Tạ Uyển Ninh bắt đầu rối loạn dù sao một cửa hàng ở đây cũng rất đáng giá.
"Uyển Ninh, em đừng vội để anh xem hợp đồng."
Lục Ngạn Xuyên giật lấy hồ sơ từ tay Thịnh Tinh Nại, lật ra xem. Quả nhiên, chữ đen giấy trắng, ghi rõ ràng việc Tập đoàn Lục thị đã bán toàn bộ quyền sở hữu khu phố thương mại này.
"Tập đoàn Đông Thịnh?" Lục Ngạn Xuyên nhìn dấu mộc trên hợp đồng: "Sao tôi chưa từng nghe đến công ty này? Ai là người mua cả con phố này?"
"Xin lỗi, đây là quyền riêng tư của người mua, tôi không thể tiết lộ." Ánh mắt Thịnh Tinh Nại lướt qua Lục Ngạn Xuyên và Tạ Uyển Ninh, mỉm cười: "Tôi chỉ đến nhắc nhở, mong hai người đừng quá lộng hành trên đất người khác, mất mặt lắm!"
"Cô..." Lục Ngạn Xuyên nghẹn lời, sắc mặt sầm lại. Tống Khanh Dư nhân cơ hội cầm lấy cây lau nhà ở góc, vung về phía hai người.
"Biến, bừng cản trở người ta làm ăn!"
"Tống Khanh Dư! Cô phát điên cái gì!" Lục Ngạn Xuyên chắn Tạ Uyển Ninh ra sau lưng, chỉ vào Tống Khanh Dư: "Mẹ cô hôm qua vừa bị bắt, hôm nay lại được thả, khu phố này cũng khéo bị người ta mua luôn, chắc cô bám được đại gia nào chống lưng rồi đúng không?"
Tim Tống Khanh Dư đập thình thịch.
"Anh nói nhảm gì đấy? Mau cút đi!" Cô trực tiếp chọc cây lau vào ống quần âu của anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

