Tranh bán rất tốt, ngay khi bà tưởng rằng mọi thứ đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt lên thì quản lý phòng tranh lại tỏ tình với bà, nói bản thân thật sự rất yêu bà, mọi sự giúp đỡ đều xuất phát từ việc yêu bà.
Đặc biệt là lần đầu tiên ông động chạm bà đã khiến cho tâm lý của Thư Mạn Thanh sinh ra cảm giác ghét bỏ ông ta.
Nhưng… cuộc sống nghèo khổ mãi mãi là gánh nặng đè nặng trước mặt bà.
Lần đó khi bà giặt cặp cho Ôn Từ thì vô tình lật ra một tờ giấy đi khám phụ khoa của cô, mới biết được cô vì làm việc quá sức mà kinh nguyệt không đều.
Lòng Thư Mạn Thanh đau như cắt, bà đóng cửa phòng lại khóc một trận lớn.
Có trời mới biết một người mẹ có thể làm những chuyện gì vì con của mình.
Vì thế, dù cho bà rất ghê tởm người đàn ông này nhưng vẫn có thể nhẫn nhịn.
Hôm nay bà mang những bức tranh đến phòng tranh Hiên Hòa để tìm người quản lý, nhưng được nhân viên lễ tân cho biết rằng người đàn ông đó đã bị sa thải.
Thư Mạn Thanh sững người: “Bị sa thải?”
“Ừm, ông ta có liên quan đến việc sử dụng công quỹ tư nhân, đã bị đình chỉ để điều tra, và có thể gặp phiền phức về mặt pháp lý."
Thư Mạn Thanh thở phào, rất vui vì sẽ không cần gặp ông ta nữa cũng không cần cầu xin ông ta.
Nhưng cái suy nghĩ này vừa nảy lên thì lòng bà lại sầu bi.
Tranh của bà làm thế nào.
Ban đầu bà không có kí hợp đồng với bên phòng tranh, toàn bộ đều nhờ người đàn ông này giúp đỡ.
Nếu không có ông ta mỗi tháng bà sẽ mất thu nhập từ việc bán tranh hàng tháng, khoản thu nhập này chính là tiền cứu mạng của gia đình họ!
Tâm trạng Thư Mạn Thanh rất phức tạp, bà bước ra khỏi phòng tranh Hiên Hòa mà nước mắt cứ rơi.
Tất cả đều tốn công vô ích rồi.
Không ngờ có một người phụ nữ mặc đồ công sở đuổi theo, gọi tên bà: “Cho hỏi có phải quý cô Thư Mạn Thanh không?”
“Dạ, là tôi.” Thư Mạn Thanh lau nước mắt, “Cô là…”
“Tôi là người chịu trách nhiệm chính của phòng tranh Hiên Hòa, các tác phẩm của cô ở phòng tranh chúng tôi rất được chào đón. Chúng tôi hi vọng có thể tiếp tục hợp tác với cô, cũng sẽ đặt tranh của cô ở vị trí tốt nhất. Hi vọng cô có thể suy nghĩ cân nhắc.”
Thư Mạn Thanh nghe xong câu này, hoài nghi hỏi: “Ý của cô là…tôi có thể tiếp tục bán tranh cho Hiên Hòa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


