“Đi đâu vậy?” Anh lên tiếng hỏi.
“Cửa hàng tiện lợi, em phải đi làm.”
Anh nghiêng đầu nhìn cô: “Không phải xin nghỉ rồi sao?”
“Trong cửa hàng vẫn chưa tìm được người thích hợp.” Ôn Từ lắc đầu, bất lực nói: “Mẹ em làm tranh cũng rất cực khổ, em có thể làm thêm ít giờ hơn nhưng vẫn muốn tự mình kiếm tiền, chứ không thể chỉ dựa vào mẹ được.”
“Em không từng nghĩ bây giờ em có bạn trai rồi?”
“Em không muốn dùng tiền của anh.”
Cô đến bên cạnh anh để tìm kiếm sự bảo vệ, không phải vì tiền, chỉ vì để bảo vệ được gia đình cô…
Hai người cả đường đi không nói gì, đi đến trước cửa hàng tiện lời, Ôn Từ cầm lấy túi xách từ trong tay anh, cô vẫy vẫy tay với anh: “Phó Tư Bạch, em vào trong đây.”
“Vậy nên mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, bánh kem cũng đã ăn rồi, cơm cũng mời rồi, có phải nên chia tay rồi không.”
Ôn Từ sững người, quay đầu nhìn anh.
Anh đứng dưới cây đèn đường, đầu ngón tay xoa nhẹ vết ố của cái bật lửa, ánh mắt đấy là bóng đêm lạnh giá.
“Em không nói được, anh có thể nói thay em---chia tay đi.”
Ôn Từ nghĩ rằng anh thấy chán sẽ tự nhiên đá cô, sau đó tìm người bạn gái mới, nhưng không hề nghĩ sẽ sẽ là lí do thoái thác như vậy, nhanh như vậy.
“Phó Tư Bạch, em không muốn vứt đi khi không cần dùng nữa, cũng không phải kiểu người đó.”
Anh nhướng mắt nhìn cô với một chút hy vọng.
“Lần này hôm nay không tính, anh đừng mà nghĩ lung tung ý của em.” Ôn Từ nghiêm túc nói, “Sau này chia tay là anh nói, em sẽ không chủ động nhắc đến. Anh không muốn chơi nữa chúng ta sẽ chia tay.”
Phó Tư Bạch nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt của cô, anh cong môi cười: “Đây là em nói đấy.”
“Ừm.”
“Quy tắc trong yêu đương cũng là anh định?”
Ôn Từ suy nghĩ rồi gật đầu: “Ừm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


